Sunday, February 24, 2013

Nhớ

"Có một ngày em không yêu anh..."

Hoàng hôn nước Bỉ như một bức tranh vẽ, khắc lên nỗi nhớ về một khoàng trời ngày xưa. Có những nỗi buồn anh sẽ không bao giờ hiểu, và em cũng sẽ không bao giờ chia với anh. Em và anh cũng không còn là hai con người của ngày xưa nữa, và dĩ vãng kia, dẫu sẽ theo ta đến cuối cuộc đời, thì chỉ còn là chút gì hấp hối trong đêm thâu. Em nhớ về anh mỗi khi đặt chân đến một thành phố mới. Em nhớ về anh mỗi khi câu hát "về đầy nghe em" cất lên.

Em nhớ về anh trong những thổn thức của tuổi mới lớn, trong những buổi chiều gió trên những ngọn đồi hoa vàng, trong những giọt mưa giữa thành phố miền nam nước Pháp này. Năm tháng cuộc đời đã trôi qua, cho anh và cho em những bài học vô giá. Và em chợt nhận ra rằng không có gì và mãi mãi. Rồi em lại yêu màu tím, màu của những mộng ước, và cũng là màu của sự chia ly.

Vậy là ta đã thôi yêu nhau. Em biết anh vẫn còn nhớ về em.

Hôm nay em ngồi lục lại những lá thư mình viết cho nhau những tháng ngày em sống ở Anh. Cách nhau một đại dương, nhưng em nghĩ đó lại là khoảng thời gian hai đứa gần nhau nhất. Những tâm tư, những hoài vọng, và những yêu thương được anh và em đổ vào những dòng chữ đó--rằng mình nhớ nhau đến chừng nào, rằng mình yêu nhau đến chừng nào.

Cảm xúc đêm nay lại vỡ òa, bởi lẽ dòng chữ kia làm cho em nhớ lại những gì đẹp nhất của cuộc tình chúng mình--những đêm trò chuyện đến tận sáng về tương lai của hai đứa, hay những ngày hè trên chiếc du thuyền ngoài bờ hồ. Bây giờ những thứ đó đã là của anh và một ai khác. Em hiểu rằng cuộc tình đó, dù đớn đau đến mức nào đi nữa thì nó cũng đã trở thành một phần máu thịt của em rồi; và làm sao dứt bỏ được, phải không anh?

Em không muốn giọt nước mắt nào phải rơi nữa, và có lẽ trái tim em cũng đã quá chai dậy trước nỗi đau mang tên Jacob; nhưng sâu tận đâu đó lại là một tình yêu mãi mãi; và anh sẽ đi theo em đến vô vàng cuộc tình mới. Em từng nghĩ rằng khi có một tình yêu mới thì mình sẽ không còn nghĩ về anh nữa, nhưng điều đó không đúng. Em sẽ luôn nhớ về anh, bởi lẽ làm sao quên được người con trai đầu tiên mà mình yêu, làm sao quên được những đêm nồng cháy của những cái tuổi bồng bột kia, làm sao quên được ánh mắt đầy cảm xúc mà em đã một lần yêu hơn tất cả những gì trên thế gian này.

Em mong anh sẽ vui, sẽ hạnh phúc. Và em cũng mong em sẽ như vậy.

Sunday, July 22, 2012

Có những thứ không bao giờ thay đổi

Để một ngày em chợt nhận ra rằng mình đã thôi không cần nhau. Không có cuộc chia ly nào mà không buồn--biết rằng mình sẽ thôi không đợi nhau nữa. Hai đứa thì cũng đã hai phương trời cách biệt. Cũng chẳng còn cần nhau nữa, và sẽ chẳng nhìn nhau một lần nữa.

Một cái ôm, và một nụ hôn của một đêm mùa hạ. Rồi em lại ra đi, theo cách mà em đã từng ra đi. Em không muốn là người bị bỏ lại--bởi thế nên em bỏ anh lại trong quá khứ của mình. Cuộc tình quý giá nhưng mong manh; đẹp nhưng chơi vơi. Và từ nay rồi mọi thứ sẽ khác. Em sẽ thay đổi và anh cũng sẽ thay đổi.

Mình cũng sẽ quên nhau đi dưới những vết lấp của những cuộc tình sau; những ngày bên khung của sổ sẽ là những khoảng trời bình yên giữa thế giới không nhau. Mùa xuân sẽ theo về trên những cánh đồng hoang tím, và những trang trại rượu nho. Em sẽ theo về những miền đất mới, từng bước chân hạnh phúc sẽ là từng bước chân quên anh.

Em sẽ cảm nhận những thứ nhỏ nhất trong cuộc đời, và em sẽ lấp kín chỗ chỗ trống trong tim em--nơi mà đã từng là chỗ chỉ riêng anh--với những cuộc vui mới, những hành trình mới. Em sẽ vui, không phải cho anh, mà là cho em. Bởi lẽ đối với em, em có một mục đích lớn hơn là trở thành hạnh phúc của một ai khác. Mặt trời trong em không là anh. Em rồi sẽ có những người tình mới; và em sẽ sống một theo một cách mà anh sẽ không bao giờ cảm nhận được.

Ngày hôm nay dừng chân trên phố Princeton. Trường đại học cổ kính, mang một vẻ đẹp tìm ẩn. Những bức tường phủ đầy những dây ivy, những khu vườn nở rộ những bông hoa đầy màu sắc mùa xuân, smoked salmon trên đĩa egg benedict cùng với những ly Mimosas--em vui. Em mỉm cười với một cái gì đó rất mới. Trong em, không còn là anh nữa, mà là tương lai, là một ngày mới tràng trề ánh sáng và hy vọng.

Bắt đầu một cuộc sống mới, ở một vùng trời mới, nhưng có những thứ sẽ không bao giờ thay đổi. Em sẽ vẫn luôn nhớ về anh, em sẽ vẫn luôn yêu anh--nhưng nhớ và yêu theo một cách rất khác, nhớ và yêu không với sự đợi chờ và mong mỏi, nhưng với sự chấp nhận rằng mọi thứ không thể nào khác được, với sự thật rằng muôn đời ta sẽ không thuộc về nhau.

Có lẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau là món quà tốt đẹp nhất anh có thể tặng cho em.

Sunday, April 29, 2012

một lần


Cũng đã vài tháng rồi mình không liên lạc với nhau, không một lời chào hỏi. Ai thì cũng đã qua những ngày đau đớn và bắt đầu thật sự mỉm cười rồi. Ta đã tự dạy cho mình cách nhìn về tương lai, và vẽ lên một cuộc sống không nhau--không nhau nhưng hạnh phúc.
"Từng giọt sương khuya hoen đôi mắt biết,
Sau khi chia tay, hôn nhau một lần vội vã..."
Có lẽ đã đến lúc phải thôi sống trong quá khứ. Kỷ niệm đẹp đến đâu thì vẫn là quá mong manh để có thể nung náu những hoài bảo quá lớn lao. Lặng lẽ ra đi một ngày mưa mùa hè. Có chăng đây là điểm dừng của một cuộc tình lỡ?

Nhớ lắm những buổi chiều dạo trên khuôn viên trường đại học, nhớ lắm ly chai latte thơm phứt giữa quán cafe quen thuộc nơi góc phố nhỏ... Sớm hay muộn thì cũng phải chấp nhận rằng ta không phải là của nhau. Cuộc đời đã quá bao dung cho chúng ta đến được với nhau, dẫu là trong phút chốc, như hai người khách lữ hành, dừng chân ở hai bến khác nhau, kẻ ở lại, còn người bước tiếp.

Đã có ngày ta những tưởng mình sẽ không bao giờ thôi nhớ về ấy, nhưng hôm nay, nỗi nhớ dường như đã vơi đi nhiều. Dẫu là đôi khi, giữa những đêm mưa mùa hè, dư âm của ngày xưa lại tràn về, và một chút gì đó trong lòng ta lại nhói dậy. Nhưng ta biết, nỗi đau giữa đêm rồi cũng qua, ngày sẽ lại nắng và ta sẽ lại bước đi về nơi không nhau.

Cũng chẳng trách gì nhau. Hơi ấm ngày nào có lẽ không còn quen thuộc nữa. Cả hai đều đả thay đổi quá nhiều. Ừh, thì nếu còn tìm nhau một sớm mùa đông, hãy đừng xem nhau như người dưng.

Ngày hôm trước, ấy nói tavẫn còn là một thứ rất quan trọng; rằng cho dù mình không thể là một phần của cuộc đời nhau, thì ta lúc nào cũng sẽ ở trong nhau. Và ta nói, cũng vậy, ta không muốn mất đi một phần trái tim mình trong nhau. Nhưng lời nói nào thì cũng phai nhòa theo thời gian. Ta dần dần ít nghĩ về nhau, đôi khi có những ngày trôi qua thật êm đềm đến mức ta tưởng chừng nhưng ai kia chưa từng đến làm vỡ nát trái tim.

Này là những gì còn lại của chúng ta, gửi về kia cùng với vô vàn yêu thương, và ánh sáng. Hãy xem đây như là một lời chia tay, không phải trong ngậm ngùi hay oán trách, mà trong một niềm tin, hột hy vọng rằng những gì tốt đẹp nhất sẽ đến cho anh và cũng cho em.

Sunday, March 18, 2012

Sans Titre

Chuyến xe chạy vút qua miền ngoại ô miền bắc nước Pháp, rong ruổi như một kẻ phiêu du quên mất đường về. Những cánh đồng lùa mì trái mùa nâu lên một vẻ tuyệt vọng, như là oán trách thời gian.

Ta chợt nhìn lại mình, không khác gì một người lang thang, soải bước trên nhưng còng xích của quá khứ. Phía xa là con đường tình buồn, nằm dài trên những vùng hoang kí ức. Để rồi từ đó vẫn tương tư. Từng mùa yêu dấu được lấp đầy bởi những tháng ngày chờ mong. Thời vàng son của hai đứa đã thôi không còn long lanh, có chăng chỉ còn lại cho nhau những lời hứa muộn, lỡ làm rớt lại khi đang vội vàng quay lưng.

Ta bắt đầu hiểu rằng đây là điêm bắt đầu của một chuỗi ngày thật khác, dưới một khung trời mới. Để những yêu thương thôi không còn là vô vọng, và để những kí ức xưa thôi không còn day dứt, mà thay vào đó là một tình yêu trọn vẹn, dào dạt đủ để có thể ôm lấy luôn cả những kỉ niệm ngày xưa.

Thôi thì hai đứa hãy cứ tiếp tục làm những kẻ rong chơi, tiếp tục ra đi đến những miền xa thế giới. Và hãy nhớ về nhau, nhưng nhớ không bằng đau thương và oàn trách, mà hãy nhớ nhau bằng tình yêu và hy vọng.

Này là vô vàng yêu thương, những yêu thương cuối cùng...

Tuesday, January 18, 2011

It was a sunny day in London, and more than anything, I wish you were here with me. In midst of all the grandeur of the century old buildings and the haste of the dashing Londoners, I miss you. All I could think about was how much fun we'd have together if you were here, about how I could hold your hands and together we'd explore every corners of London, its stone-paved streets and its hidden charms.

I have tried so hard to forget about you. Yet my failed attempt to replace you allowed me to finally realize that it's always been you. It's always going to be. You're the only person that I can fully let all my guards down, that I can tell every secrets, without any hesitation or shame. You were there for me through it all. I pushed you, and instead of pushing back, you pulled me even closer. Instead of telling me how you feel, you showed me. With every touch, you emblazon a painting with infinite possibilities, for you, for me, for us.

I don't need to be your first, I just want to be your last.

The secrets that we shared, the joy that we created, the night that was the beginning for many things--all of that was the perfect goodbye gift.

Four months, and you'll get to see me.
Four months, and we'll take on the world together.
Four months, and I might or might not fall in love with you again.

Love me.