Monday, April 9, 2007

Về

Đôi mắt ngày xưa lấp áng mây,
Cho trời xanh biếc bỗng băng khoăng,
Đôi mi như gió mùa xa ấy
Cho hồn xanh ngát, thoáng thơ ngây

Ta đứng bên đời, em thoáng qua,
Gió chiều ngơ ngát mãi trong ta,
Cõi buồn say tiếng ngày yêu đó,
Mây nhớ ngày xưa nắng phôi pha.

Ta nhớ ngày xưa, bóng ngây thơ
Đôi mắt gợn buồn trong nắng trưa?
Bóng chiều bay lắng trong màu nhớ
Trong thoáng em buồn, ai ngẩn ngơ?

Ôi, nhớ ngày xưa, bóng dáng ai.
Ngày sầu trong nắng thoáng heo may,
Thôi buồn ta hỡi, bên chiều tái,
Em nhớ bây giờ, ta vẫn mong...
[Ta]