Pictures from DC last week.
Thursday, August 9, 2007
Friday, August 3, 2007
Viết cho Sài Gòn...
Hôm qua được dịp coi để coi cuốn phim Vượt Sóng - Journey from the Fall. Mặt dù tôi đã được nghe bố mẹ và mấy cậu, mấy dì kể nghe về ngày Sài Gòn bị chết dưới tay Cộng Sản, nhưng mà vẫn chưa một lần có thể hình dung được nó nhìn-như-thế-nào.. Ngồi coi phim với bố, đến đoạn mà có cảnh bắt người trong trại học tập đi làm, bố buồn kể. Ngày xưa cũng giống như vậy đó, tụi cán bộ bắt đi làm như điên, nguyên một ngày cho có 1 chén cơm, có nhiều thằng bạn của bố bị bắt nhốt vô chuồn chó nữa kìa, có hôm nó hứng lến, nhốt mình vô cái thùng phi, xong rồi đập lên cái thùng đến chảy máu lỗ tai...
Lại suy nghĩ, miệng thì nói là vô giải phóng miền Nam, mà sự thật thì lại giết chết miền Nam. Thật sự thì câu nói bất tử của tổng thống Thiệu mới đúng làm sao: Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.
Lại thấy thương cho Việt Nam mình, thương cho những người đã bám lại Việt Nam, và cả những người đã ra đi tìm tự do. Quá khứ, lịch sử, tôi thấy mình may mắn làm sao khi mà chỉ biết về nó qua lời kể của gia đình, qua những bài viết, những bộ phim, mà không phải chính mình sống trong cái quá khứ đau đớn của Việt Nam đó. Tôi lại thấy thương cho lớp trẻ sau này bên Việt Nam, liệu chúng có biết sự thật là gì? Khi chúng chỉ được dạy những lời dối trá của cộng sản trong lớp học lịch sử, nào rằng chống Mỹ giải phóng miền Nam... I wonder if they would ever know the truth? When will our country really be free?
Chỉ biết chờ đợi, và mong sao rằng.. Sài Gòn trong tương lai sẽ lại là Sài Gòn, sẽ lại đưuọc mang tên gọi Sài Gòn đó, chứ không phải còn mang cái tên quỷ tha ma bắt "Thành Phố Hô Chí Minh."
Hô Chí Minh my butt!
Lại suy nghĩ, miệng thì nói là vô giải phóng miền Nam, mà sự thật thì lại giết chết miền Nam. Thật sự thì câu nói bất tử của tổng thống Thiệu mới đúng làm sao: Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm.
Lại thấy thương cho Việt Nam mình, thương cho những người đã bám lại Việt Nam, và cả những người đã ra đi tìm tự do. Quá khứ, lịch sử, tôi thấy mình may mắn làm sao khi mà chỉ biết về nó qua lời kể của gia đình, qua những bài viết, những bộ phim, mà không phải chính mình sống trong cái quá khứ đau đớn của Việt Nam đó. Tôi lại thấy thương cho lớp trẻ sau này bên Việt Nam, liệu chúng có biết sự thật là gì? Khi chúng chỉ được dạy những lời dối trá của cộng sản trong lớp học lịch sử, nào rằng chống Mỹ giải phóng miền Nam... I wonder if they would ever know the truth? When will our country really be free?
Chỉ biết chờ đợi, và mong sao rằng.. Sài Gòn trong tương lai sẽ lại là Sài Gòn, sẽ lại đưuọc mang tên gọi Sài Gòn đó, chứ không phải còn mang cái tên quỷ tha ma bắt "Thành Phố Hô Chí Minh."
Hô Chí Minh my butt!
_____________________
Ai Trở Về Xứ Việt - Khánh Ly
_____________________
Ai Trở Về Xứ Việt
Phan Văn Hưng
------------------------
Ai trở về xứ Việt,
Nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù,
Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết,
Dài lắm không? Đằng đẳng mấy mùa thu?
Ai đi về xứ việt,
Thăm giùm ta, người ấy ở trong tù.
Cho ta gửi một mảnh trời xanh biết
Thay giùm ai màu trời ngục âm u
Các bạn ta ơi, bao giờ được thả?
Đến bao giờ ăn được bát cơm tươi?
Được lắng nghe tiếng chim cười,
Đến bao giờ? Đến bao giờ?
Người bạn tù ơi ta không quuên đâu,
Nhớ hôm xưa nhìn đôi tay cùm xích..
Hàng song thưa chia cách vạn tình ngâum
Ai tra tấn? nghe lòng ai kim chích?
Ai trở về xứ việt,
Ta gửi về theo một ít tự do
Tự do, tự do và nhiều lắm, nhiều nhớ thương tha thiết
Đến cửa ngục tù chia bớt chút buồn lo..
Ai trở về xứ Việt,
Nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù,
Ta sẽ về đón ở cửa âm u,
Đời sẽ đẹp mùa xuân hồng biết mấy..
Dầu ngoài kia, mấy có trĩu mùa thu....
Ai Trở Về Xứ Việt - Khánh Ly
_____________________
Ai Trở Về Xứ Việt
Phan Văn Hưng
------------------------
Ai trở về xứ Việt,
Nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù,
Nghe đâu đây vang giọng hờn rên xiết,
Dài lắm không? Đằng đẳng mấy mùa thu?
Ai đi về xứ việt,
Thăm giùm ta, người ấy ở trong tù.
Cho ta gửi một mảnh trời xanh biết
Thay giùm ai màu trời ngục âm u
Các bạn ta ơi, bao giờ được thả?
Đến bao giờ ăn được bát cơm tươi?
Được lắng nghe tiếng chim cười,
Đến bao giờ? Đến bao giờ?
Người bạn tù ơi ta không quuên đâu,
Nhớ hôm xưa nhìn đôi tay cùm xích..
Hàng song thưa chia cách vạn tình ngâum
Ai tra tấn? nghe lòng ai kim chích?
Ai trở về xứ việt,
Ta gửi về theo một ít tự do
Tự do, tự do và nhiều lắm, nhiều nhớ thương tha thiết
Đến cửa ngục tù chia bớt chút buồn lo..
Ai trở về xứ Việt,
Nhắn giùm ta, người ấy ở trong tù,
Ta sẽ về đón ở cửa âm u,
Đời sẽ đẹp mùa xuân hồng biết mấy..
Dầu ngoài kia, mấy có trĩu mùa thu....
Subscribe to:
Posts (Atom)









