Wednesday, December 31, 2008

2008 in retrospect.

People.
It is quite fascinating watching friendships starting, growing, and well, dying. For some reason, i find the value of friendships quite high on my personal chart of moral aspects. There are times when, now looking back, I could not have survived had it not been for my amazing friends. Even though some unfortunate events have found their way into my life, I would not want anything to happen any differently.
They say we often spend too much time grieving upon the closed doors and, consequently, fail to see the ones that have just opened. For me, 2008 has definitely been a year of many opened doors that led to great friendships with incredible people. People come and go. Some stay, but very few. I've made countless encounters with people whose paths only crossed mine for only a brief moment, and yet leaving myself never the same. I have a habit of spending so much time grieving upon disappointed relationships, and through which I have learned to be more accepting. I learned that sometimes, relationships fail simply because they are done playing their roles in my life. It is not me, or the other person, to blame; it is no one to blame. I also learned that sometimes, certain things are just meant to be broken, and in trying to put the pieces back together, all i am really doing is hurting myself... Yes, people come and go. But I hope that these people whom i have encountered and developed deep, personal relationships with, will be the few that would still remain in my life as time passes by.

Self.
I have gone through more changes in these past twelve months than I have my whole life, both emotionally and physically. As I grow everyday, i learn to become more true to myself and what i want. I no longer pay much attention to what everyone thinks about me. The only opinions that actually matter are the ones coming from the people that i actually care about.
I learned that in order to make other people happy, I have to make myself happy first. Another thing that I've seen changed is the way i open up to people. Over the summer, I started opening myself -- my true self, that is, up to a few people. I started to learn to trust people. I will admit that there have been moments where a certain somebody failed my trust. Those were bad times, but I am glad they happened because it is from moments like those that i learn to realize and appreciate who my true friends are. 2008 was a year of surprises. I did certain things that I thought I never in my life would do. It was also a year of discoveries; I discover one thing after another from a failure to the next... but most importantly, I started to discover my own self, who I really am. And right now, I never feel more true to myself my whole life.
And that, I think, is what life is all about -- being true to myself.

Relationship.
2008 was also the year in which I hit both the bottom and top of emotions. There have been moments where I feel like all i want to do is giving up. But i get stronger and stronger after each of those times -- what doesn't kill you, makes you stronger, right?
During this past year, i met a quite special person, who by far, has had the most power over my emotions... ever. Things did not worked out the way I wanted it to be; however, as painful as the experience was, I was able to learn so many things from it. I learned to trust myself more, I learned to be more accepting, and I learned that sometimes, I just have to trust in the future, in the beauty of love and, most of all, in the power I have within.
As a new year resolution for 2008, i've decided to be done with it. With everything that is holding me back.
New Year. New Me.
Everything happens for a reason, and sometimes we just don't know what that reason is. But one thing I do know is that, if those who hurt us can live happily, then so can we--no, so will we.

Saturday, December 13, 2008

The uncertainty of promises.

You broke your promises.
You lied.


Promises are frail, so frail that often they become lies. I think all of us have, at least once in our lives, broken a promise. I've always wondered, are promises broken simply because we, the promise makers, have forgotten about them; or is it because we pretend to forget about it for we are not capable of carrying on what was promised?

I used to have a habit of promising everything, to everyone. I never really fully understood the meaning of a promise. I often thought that promises are just a way of assuring someone that you will try your best to make something happen... and every time i didn't live up to what I have promised, I always used the excuse that life is full of uncertainties, and thus one can never be sure of anything, including promises.

There are times we make promises that we meant, but there are also times, when we make the promises that we know we will break. Why is that? Is it because we're afraid that, by not making the promise, we will shut down others' hopes? (and instead give them false hope - at least for the time being..) Or is it because we just simply don't care enough about the ones whom we made the promise to?

I once was promised something by a friend. I'm not sure if whatever I was promised will happen. It used to bother me.. but now, I'm not so sure if I care whether or not my friend keeps that promise anymore. Maybe because I no longer care about that person?

Why is it that the one making the promise always get to decide? What about those who were promised to? What happens to them? Do they have a say in the matter? Guess not.

Yes, for every choice, there is a consequence.
But why did one have to suffer even though he never had a choice?

Wednesday, November 26, 2008

Ce N'est Pas Toi.

Ce n'est pas toi.
Ce n'a jamais été toi.
[It is not you.
It was never you.]
A reflection.

Ever since the beginning of this - whatever this was, or is - I never would have thought that this would have such significance over my life, who I was to become, who I have become, and who I am. I am neither bitter, angry, nor upset. I was, but no longer.

At last, I am ready for something new to begin. Your chapter in my life has not necessarily ended yet (and I know that every now and then, the reminiscence and thought of you-at-a-certain-point-in-my-life will come back and haunt me.) I have spent way too much time letting go, or actually, holding onto something that was never there. Everything was simply a very vivid daydream, a figment of my very own imagination.

[I was never in love with you, but rather my reflection off of you.]

I went out today for some ice cream, and I saw a couple walking in the place, they looked happy. One person opened the door for the other, and they exchanged the sweetest eye contact[and I could tell that their eyes had indeed, spoken to each other more than words could ever express.] They shared an unspoken bond, a pre-established connection, (one that you and I can, or will, never be able to have.) That was what I wanted, and that was the moment I realized that you can never give me that, nor would you ever be able to, that I don't want any of you passed the surface [shallow of me, i know.] and that was also when the thought-of-you-with-someone-else stopped bothering me.

But don't get me wrong. I am lucky to have you as a friend, and there were times when I wanted to be more than just friends [those were the times at which I let the fear of loneliness and the desire of having someone there for me completely took over everything inside me.] I envy the great person that you are, the potential that you have, and the way good things always happen to you. [Jealousy is an ugly, ugly thing, is it not? Shame on me.]

You probably will not ever read this, but I just want to say [or write] it out.. I love you kid. It's not that I am in love with you, because I am not. But just simple love, from one person to the other. [And when you love someone, you care, sometimes to the craziest degree.] I don't think I've ever cared about someone, outside of family, as much as I have, and do, about you. It is what it is, and I am not afraid to admit that, because as you have once told me "understanding where we are today is the first step in determining where we want and need to go." I am not sure if, in time, I will still care about you as much as I do today, but for whatever it's worth.. We have fun together, or at least I do, and as friends, of course.

I know not what the future will bring, but what I do know, is that, as every day goes by, I will try my best to take back, little by little - until there is none left - the power that I have given you over my thoughts and emotions. Rome wasn't build in a day, was it?

Did he do it to himself, or was it done to him?
- He did it to himself, and he did not regret it. Not for a sec.

Sunday, November 23, 2008

Pas du tout.

Bien que mon amour soit fou,
Ma raison calme les trop vives douleurs de mon coeur en lui
disant de patienier et d'espérer toujours...

What if?

They said, "if you fall asleep in the snow, you won't feel death coming.."
Is that really true?

( And how can you fall asleep, when every time you close your eyes, all you can see is that skinny figure, that little face, and those sparkling eyes... sometimes, even those scrumptious lips. The images become vivid, so vivid as if that person was right in front of you, so close, but just far enough so that your reach would not touch. -- well, if you don't fall asleep, the cold will eventually put you out. Right? - Wrong. Death will come and snatch away the life out of you. Not only will you feel death coming, you will be wide awake, and watching.)

I've tried so hard to let it go, but something always pulls me back, telling me that there is hope. Many times I've decided to be done with you, but I could not.

Sometimes I feel like I am that one guy in the movies who always finishes second, no matter how hard he tries.

Is it because I'm not good enough for you?
(and don't ask me why I keep chasing pavements)

I don't get it. I don't. Why do you always get what you want and I don't? Why is it that every time you come around, you win me over? Why is letting go of you so difficult, even though it shouldn't be? Why do I keep letting you have complete power over my emotions? and why can't I move on from this?

Do you know how much I hate myself when my heart beats a little faster when I am around you? or when I find myself looking for the sight of your car in the parking lot every where I go, or when I get that suffocating feeling at the thought of you with someone else. I hate myself for it.

Has it ever occurred to you that you're hurting me? Have you ever noticed the look in my eyes every time you don't reply to my text messages? [you d-mb f-ck], do you know how much I care about you, even though I shouldn't at all?

I am not walking away because I don't want to be like all the others who have already given up on you. Do you know how hard it is for me to keep pushing myself to not give up? I guess you don't.

If you think I still want to be with you, you're wrong. You are nothing like what I imagined my significant other to be. You are unfaithful, promiscuous, and selfish.

[I guess we both need to fall out of love with yourself.] right.

What if there was no light at the end of the tunnel?
- It certainly would not have been a problem had you not believed that there was light there in the first place.

I am not alright.
Because I still believe that there is, indeed, some light, even just a spark, at the end of the tunnel,
while in reality, there isn't.

[I am still in repair]

Thursday, November 20, 2008

Có lẽ một chút gì đó trong ta chết đi..

Ngày lạnh.
Thấy trong ta có một cái gì đó thật giả tạo. Không thật, nhưng đau. Nhìn trong đám đông, có một vầng sáng; bừng lên, rồi lại vụt tắt -- một cái gì đó trong ta chết đi.

Phải tập cho bản thân lấy lại niềm tin vào tình yêu. Và, phải học lại cách thở. Có lẽ từ lâu rồi đã quen dần với cái cảm giác nghẹn đắng và khó thở, khi dường như lúc nào cũng như vậy.

Không có gì là mãi mãi -- tình yêu và sự đau đớn; phải, không có gì là mãi mãi. Một khi ta nhận ra rằng ta cũng là họ, và họ cũng là ta, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn, ngàn lần dễ dàng hơn.

[ "dù hạnh phúc hay khổ đau, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi" -- thử hỏi nên chọn cái nào, tàn tật để quên đi cuộc tình ấy, hay chấp nhận nó chung với nỗi đau? ]

Có lẽ mình hơi dễ dãi với bản thân. Ngã xuống, do mình đi không vững, hay là do bị ai đó vấp? (Dù sao đi nữa, thì cũng đã ngã rồi, phải không?)

[Người ta nói, khi ngủ gật đi trong tuyết trắng, cũng có nghĩa là mình sẽ không còn cảm thấy cái chết đến gần nữa... Phải vậy không? ] Được không, khi nhắm mắt lại, đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy, hình hài ấy, và cả đôi môi ấy, lại hiện ra rõ mồn một. Chắc đến một chừng mực nào đấy, không ngủ đi được, thì cái lạnh sẽ làm ta ngất đi. Chắc vậy.

- Họ là những con người đến từ hôm qua, và không bao giờ ở lại hôm nay. Có lẽ ta sẽ nhìn được hình hài họ trong ngày mai, nhưng không bao giờ hôm nay.

Tự hỏi tại sao ta lại luôn bị cuốn hút vào những người vốn, và sẽ không bao giờ, hợp cho mình? - Tại vì trong ta luôn nuôi nấng một hy vọng, hy vọng rằng mình đã sai, rằng họ là đúng cho mình. Khi họ làm điều gì đó chứng tỏ họ không chung một con đường với ta, ta hay làm ngơ đi. Và khi họ quay lại làm ta ngạc nhiên, họ thắng tất cả trong ta. Và chính ta, lúc ấy, đã thua cuộc tranh luận với bản thân -- rằng họ không phải là nửa kia.

[ "Thật sự, nếu hạnh phúc đến quá dễ dàng, liệu con người ta có còn cảm thấy hạnh phúc không..?" ]

Có lẽ một chút gì đó trong ta chết đi. Không hẳn là bản thân đang chìm trong tuyệt vọng; cũng chẳng phải muốn đầu hàng. Vẫn còn tin vào ngày mai, và sẽ đi tiếp, bởi vì ta phải ở đó để xem câu chuyện của mình sẽ kết thúc như thế nào.

Vì dù sao đi nữa, cái quan trọng nhất không phải là cách ta bắt đầu, mà là cách mình kết thúc.

Saturday, November 8, 2008

broke

I am done trying.

I don't get to repair what you broke.

And since it's already broken, there's no point hurting myself trying to put the pieces back together.

Super glue and duck tape don't always work.

Saturday, October 11, 2008

Kết thúc lần nữa....

"Trời mùa đông, hong khô đi niềm tin sỏi đá,
Trên đôi tay này, mình còn gì?
Và dòng sông, trôi đi vô tình mang tất cả..
Cuộc đời này, của người hay tôi..?"

Bắt đầu nào rồi cũng có một kết thúc. Có điều, nó đến một cách thật bất ngờ. Lại tự nhủ lòng, thôi, tiếc mà chi. Cái gì rồi thì cũng qua, cũng chỉ là thế thôi. Chỉ có vậy.

Một chút oán trách, ngã vào vùng sâu của đêm. Có chút gì đó êm đềm, nhưng đau đớn. Đau, không nhói, nhưng âm ỉ, âm ỉ, như những cơn mưa mùa thu, ít, nhưng dai dẳng.

Lại ráng ngoi lên khỏi mặt nước, ngậm lấy một hơi thở dài, thật sâu, để lại chìm xuống đại dương kia, sâu, tối, và lớn hơn tất cả chúng ta. Thấy mất đi một chút gì đó, mặc dù nó chưa từng phải là của mình. Phải chăng là lỗi của thời gian?

Bước vào một khoảng trời khác, khoảng trời của riêng mình, của một mùa thu. Một mùa thu đẹp, và buồn. Có lẽ tôi vẫn còn đang đi trong cái thế giới của mình, và chưa sẵn sàng để cho ai vào. Cuộc tình không trọn vẹn, lỗi không thuộc phần ai cả. Đơn giản, chỉ là nó không trọn vẹn. Nhưng dù sao đi nữa, trong khoảng thời gian đấy, tôi và ấy, đẫ đứng trên hành tinh của riêng hai đứa. Không lâu, nhưng đẹp. Giống mùa thu.

".. Dù hạnh phúc hay dở dang, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi..."

Vậy, mùa đông này rồi sẽ một mình.

[có lẽ hiện thực vẫn chưa thuyết phục được mình.]

Saturday, October 4, 2008

Không đề.

v.a.
_________________

Có những người đi tìm mùa xuân từ đầu tháng hạ.
Bước chân vội vàng làm vụn vỡ bình yên và một loài cỏ muộn phiền trên đá.
Có thấy ngại cho em một ngày nào đó đã đánh mất tuổi hồn nhiên...
Rồi lớn lên trong những tháng ngày làm mặt lạ.
Vẫy tay chào hồn nhiên đã bay xa
-- âm thanh xưa em nghe chừng vang vọng --
Yêu dấu ơi! Nước mắt đã nhạt nhòa...

Wednesday, October 1, 2008

Vọng.

"Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng."

- Trịnh Công Sơn


Lại nghĩ,
Đâu đấy trong thâm tâm, một cái gì đó lại vùng lên.
Thoáng thấy mình bước vào trong vùng sáng nọ.
Bỗng dưng đâu đấy lại gợn lên một chút gì đó lôi cuốn,
Dịu dàng và lạnh lùng,
Một cái gì đó có hình hài như nỗi buồn.


"...Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác."

Friday, July 18, 2008

gone

Those long stories about that fancy, mysterious place,
where it is all the same,
where nothing can be seen,
and nothing is there to be found,
where our path once crossed.

I often find myself wandering along the line
between the fancy unreality and the unreal reality.
Love is but a desert place,
and the stream of fresh water is but an illusion.

Everybody walks in.
Some come out alive,
but most never return.

I want to live like her,
walking along the line, the border
not trying to look for the stream
careless.

Everybody dies,
we laugh when we thought the stream is found.
we suffer when realized that it is merely an illusion.
devastated, everything shatters, the inside as well as the outside.
nothing was left but brokenness.

so come fly with me...

Saturday, July 12, 2008

Im lặng

khoát chiếc túi vải.
đi.
ba lặng im,
má chẳng nói gì.
giận?
không.
thương đến nhiều là vậy.

tì chân lên ngưỡng cửa.
im lặng.
buồn?
không.
hiểu đến ngọn ngành là vậy.

khuất sau hàng giậu.
hoa dại trắng cành thơm dìu dịu.
im lặng.
đi.

người chiến sĩ.

đôi khi...
đâu cần phải nói mới biết là thương,
đâu cần phải bày tỏ mới có thể hiểu,
cũng đâu phải khi bước chân ra đi là không còn gì ràng buộc,
cũng đâu phải hy sinh là cần phải nói cho ai đó biết mình đang làm vậy.

____________________________________________________
Bài thơ này mẹ viết.
Lớn rồi con đọc lại mới hiểu.
Hiểu hơn về sự ra đi, sự yêu thương, và cả sự tha thứ nữa.

Ông đã hy sinh nhiều thứ cho bà, mẹ và gia đình...

Con hiểu.
Mẹ cũng đã hy sinh nhiều cho con.
"đâu phải hy sinh là cần phải nói cho ai đó biết mình đang làm vậy.."

I love you, mommy.

Thursday, July 10, 2008

Everything in between.

It was anger that took over me. The moment I found out that I couldn't have what I really wanted. It was that moment that I felt how vulnerable and insecure I really am. I am angry because I thought I was stronger, because I was well convinced that life is great, because I was told that everything will be alright.

I'm used to always getting what I want, but that wasn't the case this time. I hate the feeling of wanting something so badly but all I can do is just to sit there helplessly watching it drifts away from me. I'm not sure if whether that is the worst feeling in the world but for all i know, it isn't pleasant. Sometimes I feel as if I am lost between imagination and reality. Yes, I am a dreamer. I dream of what would happen, what will happen, and what never can happen. I derive pleasure from having my own little perception of what I want reality to be.

I've always been extremely self-conscious. I spent more time looking at my reflection off of others' eyes rather than perusing my own self. Lesson learned.

Life is full of surprises, I must say.

I often wonder what happiness is. Is it the smile on a child's face when he is given candy? Is it the look in the lover's eyes when he looks at this other half and tells her he loves her? Or is it the feeling one has when he realizes that regardless of what will happen, he will be just fine? I don't know what happiness is, but indeed I know what happiness isn't. It isn't the disappointment in the child's face when he gets his candy taken away; it isn't the desperate pain in the lover's eyes when his other half walks away; nor is it the feeling when he finally realizes that life isn't how he imagines it to be, the agony of a broken heart longing to be, once again, unbroken.

"Time does not heal the wound; however, it does, in its most merciful way, blunt the edge ever so slightly."
No, time does not heal the pain. At least not when that same arduous pain comes back in the middle of the night, presses down on your chest. You become unable to breath, the weight of stress and despondency took over your world; you suddenly feel a sharp blade excruciatingly penetrates down your chest and slit it open. You no longer believe that things will be alright, because they won't. Not when you are like this.

I often find myself listening to melancholy tunes in the midst of the stillness of the night. I enjoy the silence, it gives me a chance to take a closer look at myself, at what I'm going through, and at everything that is going on around me.

I found myself doing the same thing a few nights ago. It was then, that i saw myself not as vulnerable and helpless, but rather strong and independent. I found my way back into life, to the reality that I kept running from.

The night.
The music.
The rain.
The storm.

In the midst of all, I found peace. It wasn't the peace of knowing everything will be alright nor was it the feeling of being secured. It was the peace I have made with myself, with the past, the things that had happened, or those that never did. I stopped myself just before I took that step over the thin line between hope and denial.

Now, that doesn't mean that I am done with what's passed. It merely means that I am able to stand up and walk all by myself. Sure I will often look back into memorial lane, not to grieve upon regrets, but rather to take a moment and witness what I have gone through, and from which I will gather more strength.

I seemed to have lost my faith in love, life, and everything in between. But then I found it again, a thousand times better. It wasn't love or life that i doubted, it was everything in between- hope, denial, happiness, sadness, bitterness, pain... the list goes on. I just didn't know what was real and what wasn't. But now I do. Till this day, I still enjoy the pleasure derived from daydreaming; but I no longer find myself lost between my imagination and reality.

Still, who knows, someday, my imagination will be reality.


Saturday, July 5, 2008

Viết cho những gì đã qua..

Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát,
đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước triều mến.

Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng;
tôi đi về buồn chưng kẽ tóc,
bước chân này còn trọn kiếp hoang vu...

Đêm vụn vã.

Định nghĩa của hạnh phúc là như thế nào, tôi tự hỏi. Có lẽ thật đơn giản mà cũng có thể thật phức tạp. Giữa đêm , hoài niệm của ngày xưa lại chầm chậm bước về. Vốn biết đó không phải là tình yêu, mà sao vẫn nhức nhối.

Những thứ đã qua, những thứ đã bắt đầu và kết thúc, những thứ đã và đang xảy ra, những thứ mà tôi mong đã xảy ra... Đến và rồi đi. Tôi chưa sãn sàng cho sự ra đi.

Thôi. Mơ đủ rồi.

Không còn giận, không còn hoang tưởng nữa; mà có thì chỉ tiếc một chút gì đó cho những gì đã không còn nữa. Trong tôi có một chút gì đó vẫn không muốn chấp nhận sự thật. Một lần nào đó, tôi đã tin vào tình yêu.. và một lần nào sau đó, tôi biết mình sai.

Giấc mơ thì vẫn là giấc mơ. Yêu thì vẫn cứ yêu. Nhưng tình yêu của tôi và giấc mơ, hai thứ giống nhau lắm, ở chỗ không cái nào sẽ trở thành hiện thực.Tôi, giống như bao người, có nhiều mơ ước cho riêng mình thôi.. và khi tôi bắt đầu biết cách mơ ước cho thêm một người nữa, tôi mới nghiệm ra rằng hy vọng, mơ ước chỉ như áng mây kia, cứ bay mãi, không biết bao giờ mới về ngàn. Và rồi, trớt quớt.

Những cảm xúc đến từ đâu, tôi không biết. Tôi đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ở trong hoàn cảnh này. Tôi luôn tự cho rằng mình là người cứng rắng, rằng trong tình yêu, mình là người sáng suốt. Vậy, mà không phải. Tôi cũng yêu trong mù lòa, giống như con người đấy thôi. (Mà tức thêm cái nữa là đấy chả phải tình yêu mà sao cũng đau chết khiếp)

Một lần mùa xuân, một lần chúng ta bên nhau, tôi hỏi "chuyện mình ra sao.."; ấy chỉ khẽ cười "có lẽ...."

Viết những dòng này coi như là viết cho một dĩ vãng, một quá khứ buông trôi. Có lẽ tôi vẫn sẽ nhớ hòai những hoài niệm dấu yêu kia, như một thứ gì đó thật ngọt ngào, đẹp đẽ. Và không biết đến bao giờ con tim mới thôi nghẹn lại khi nhìn vào những ký ức kia, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ cứ nhìn lại, cho đến khi nào vết thương chai đi, hoặc cho đến khi nào ai đó đến và lấp đầy tôi với những kí ức khác..

Còn bây giờ..

Tình vẫn trong anh, ngập đầy nỗi nhớ
Giọng hát buôn lơi, ngọt từng hơi thở
Để có mình anh, với những ngày xưa
Yêu em...

I'm not together, but I'm getting there..

"I am in repair,
I'm not together but I'm getting there.."

Maybe I was wrong. What I thought was there, perhaps, was merely a perception of my own perspective, of what I wanted it to be. I often wonder if whether I am lost or confused, or stuck in my own delusion. Through days of frustration and despondency, (which i thought was a pretty condign consequence for my being stupid) I have learned that things, or better yet, people are only as powerful as you imagine them to be.

Sometimes I would still look back and regret for what could have been.

Have I actually moved on yet? I thought I have.

To be honest, it wasn't the wound that kept me from moving on, but it was rather the hopes, or denial, of a more positive outlook that I tend to always have. Things aren't what they seem to be, and I've only been seeing things in my own perspective while refusing to look through others eyes. It was not because I am arrogant or stubborn; it was because I simply only saw what I wanted to see.

The concept of love has always been so peculiar, and peculiar, i tried to be.

This time, things didn't work out the way I wanted it to, and I like to think of that as loving the wrong person; actually, liking to be exact (I don't think I've ever loved anyone for that matter.) But now that I think about it, it wasn't liking the wrong person, because when you're affectionate towards someone, the feeling comes naturally. But, for the first time, I actually really wanted to be there for a a person.

Have you ever felt that genuine, comforting and yet painful feeling that you get when liking someone yet knowing all the while that he or she is completely out of your reach?

I've always thought that there is nothing I am incapable of doing. But this time, I guess the joke is on me. I am no longer sad, nor upset; the feeling is no longer painful as it once was; but my heart still sinks every now and then.. simply because, as I have said, time does not heal the wound..

I want to be done.
I want to be able to say that I have moved on.
I guess it is only a matter of time.

You stepped into my life, bringing along some of the most amazing moments I have ever had, and for that, I thank you. I no longer regret what happened, or what else could have happened, I am now just simply grateful that you have come into my life. What we had was nice, to me at least, and I have no idea how long it will take me to completely break of that weird feeling i have when i'm with you.

However, I do, somewhat, feel like I'm free of you, like I am capable of living without you, like I don't need you anymore. But i still for sure want you to be in my life.

Friends at last, i hope.

Wednesday, May 14, 2008

Có lẽ mọi thứ đều có sự sắp đặp riêng của chúng...

Thoảng trong mắt nó một chút gì đó vu vơ, oán trách.

Thấy có chút gì đó buồn buồn, tủi tủi.. Nhìn cuộc sống của nhiều người đi qua trước mắt nó, thấy xót cho thân phận của nhiều người, cả đời lo mà theo đuổi và níu kéo một ước mơ giản dị, nhưng rồi những sức lực và hy vọng nhỏ nhoi của họ lại bị đè nén dưới sự lo toan tính toán của người khác.

Cuộc sống sao bất công. Đôi khi nó tự hỏi, liệu cái cái mà người ta gọi là kết thúc tốt đẹp, cái đó có thật không? Trong tìm thức đôi khi nhủ lòng rằng ngày mai mọi việc sẽ tốt đẹp hơn, rằng sau cơn mưa trời lại sáng.. nhưng lỡ, nếu trời mưa tiếp thì sao? Chẳng lẽ đợi hoài cho đến khi hết mưa àh? Hay là nên cứ đội mưa mà đi?

Nó không phủ nhận rằng cuộc sống thật đẹp, nó chỉ thấy rằng trong cái vẻ đẹp đấy, có một sự tàn nhẫn, bạo đến đau lòng. Nhìn những thế hệ đi trước, những gì họ đã trải qua, thấy mình còn nhiều thứ phải học lắm, học về sự kiên nhẫn và chịu đựng, và sự yêu thương và tha thứ, về lòng kiêu hãnh và định kiến, và về cuộc sống.

Có lẽ mọi thứ đều có sự sắp đặp riêng của chúng.

Có lẽ, đôi khi nó chỉ quên mất cái gì mới thật sự là quan trọng.

Viết cho mình.

Sunday, May 11, 2008

Tình cờ.

tình cờ không? cuộc tình cờ,
tự nhiên đi- đến, không lời chia xa.
nghĩ không duyên nợ ruột rà,
người dưng ngoảnh mặt mà ray rức buồn..
- blog z.
______________________________

- Đôi khi, mọi thứ diễn ra một cách thật tình cờ..
- Đôi khi, họ bước vào cuộc đời ta một cách tình cờ, và bước ra cũng tình cờ.
- Đôi khi, chỉ cần trong giây lát, một người bạn lại trở thành một người dưng,
- Đôi khi, ta dường như không có thời gian cho họ, và họ cũng chẳng có thời gian cho ta.
- Đôi khi, mọi thứ thật đơn giản lại tình cờ trở nên phức tạp.
- ..Và đôi khi, ta không biết cách giữ họ lại, để rồi chỉ biết người nhìn họ bước ra khỏi cuộc đời ta, và rồi ta cho rằng mọi thứ chỉ là chuyện "tình cờ"...

Có lẽ mọi thứ đều đã có sự sắp đặt của nó. Lắm lúc có vẻ như ta biết mình đang làm gì, nhưng thật sự ta chẳng biết đi lối nào. Moi thứ diễn ra trước mắt ta không theo một quy luật nào, và mình thì vẫn cho rằng mọi thứ chỉ là tình cờ... Tình cờ không? Hay là lắm lúc ta có thể làm một điều gì đó để thay đổi cái kết quả kia, để giữ họ lại với ta, nhưng... rồi lại thôi? Họ đã đến, và đem đến cho ta một niềm vui nhỏ nhoi nào đó, cho ta biết nhiều thứ mà ta chưa từng nghe, (và còn đem đến cho ta một cách giết thời gian rất ư là hiệu quả - spending time with họ), và rồi bây giờ, có lẽ như họ cũng sắp "tình cờ" bước ra khỏi cuộc đời ta. Và ta không biết phải làm sao..

Đừng đi, họ nhá.

viết cho J.

Thursday, May 8, 2008

Chiều...

Buổi chiều, nắng hiu hiu, sắp tàn.. Tôi lái xe trên con đường vắng quen thuộc. Dường như tự bao giờ, tôi có cảm nghĩ rằng con đường là của riêng mình. Những hàng cây cao, lá đã trở vàng, chỉ chờ một con gió nào đó thổi đi. Phải chăng lá đã sẵn sàng lìa cây?

Buổi chiều, trời đông lạnh, tuyết phủ trắng cả một khoảng không, khoảng không mà tôi cũng cho là của mình. Một màu trắng xóa, lạnh buốt cả không gian, nhưng tôi thấy đẹp làm sao, những hạt tuyết lấp lánh, như nhữg hy vọng xa xôi...

Buổi chiều, em bước vào cuộc đời tôi. Không như những cô gái khác, em mang vẻ đẹp dịu dàng, huyền dịu của nắng. Em bước vào thế giới của tôi, và hình như trong một giây, cả thế giới của tôi dừng lại. Tôi vốn yêu mây, trong khi em là nắng, mà không hỉu sao tôi lại thấy em cuốn hút đến lạ kì..

Buổi chiều, hai đứa đi dạo vòng quanh góc phố nhỏ. Dưới hàng cây sao, góc phố nọ như chỉ có hai đứa. Tôi nhìn em và mỉm cười; "sao cuộc đời tốt với anh thế?".. Và em cũng cười, nhưng đâu đó trong nụ cười kia có một sự gượng gạo. Có lẽ em cố giấu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy..

Buổi chiều, tôi bước ra khỏi cuộc đời em. Đôi khi sự ra đi có lẽ là cách tốt nhất, em đến và rồi tôi đi. Không hứa hẹn gì, và cũng không một lời trách móc. Chỉ thế thôi. Đôi khi, chia tay chỉ đơn giản là chia tay.. Đôi khi, chia tay không cần một lý do nhất thiết nào đó. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự cách ly của hai tâm hồn chưa từng thuộc về nhau.

Buổi chiều, tôi ngồi như một cậu bé, giữa hoàng hôn, tự hỏi mình; "bao giờ mây sẽ về với gió?".. Tôi đã tự cho mình là gió từ lúc nào không hay. Tôi hay ghen tị với gió, được bay đi bay đó, được thổi mây về ngàn... Nhưng đó chỉ là tôi, còn mây, mây thì sao?

Buổi chiều, ngày đã sắp tan, tôi lại đi về. Bỗng dưng ngước nhìn lên, thoảng đâu đó, có một đám mây đang trôi theo bầu trời nghi nghút gió. Và lại một lần nữa hỏi mình "đám mây kia có phải em?"..

Buổi chiều, mây kéo đến, và mưa bắt đầu rơi...
Buổi chiều đó, thu lại về..

Chiều buồn len lén tâm tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa,
Dạt dào tựa những âm xưa....

Hoài Nghi.

Bỗng dưng nó cảm thấy có phần nào đó lạc lõng, giữa thế giới vô hồn này. Không hẳn là bị bỏ rơi, nó vẫn cảm thấy được yêu thương, nhưng lạc lõng. Một chút gì đó trong nó ráng níu kéo lại quá khứ, tuổi thơ kia. Lớn lên trong thế giới của tiền tài và danh vọng, nó học được cách tốn tại trong thế giới đó, cách đối phó với con người, cách đạp người khác xuống để bước lên họ, đẩy họ ra khỏi bước đường của nó, cách để lấy được những gì mình muốn. Nó học được ý nghĩa của sự tàn nhẫn, và nó biết cách trở nên tàn nhẫn.

Có lúc nó quay lưng lại với những người nó yêu thương, để chi? Để chạy theo sự xa hoa, phù phiếm của một thế giới mà nó không thuộc về, để bương chải một mình dẫu biết người khác sẵn sàng cùng mình bước đi, để đạp đổ giấc mơ của một ai đó, để cười nhạo lên sự cố gắng không thành của một người khác. Bỗng thấy sao mình quá nhẫn tâm. Bỗng thấy mình không đáng được yêu thương. Mọi thứ xảy ra vì một lý do nào đó, đôi khi để dạy cho ta một bài học, khi khác để cho ta nhìn lại mình. Và cũng có khi, với nó, mọi thứ chạy qua trước mặt chỉ như một dòng nước xoáy, cuồn cuộn, chảy theo dòng sông lạnh giá đó, rồi đến một lúc nào đó, tất cả đổ xuống một cái thác thật cao to và hùng vĩ.

Đôi khi trong tìm thức, nó tìm được chính mình, với Cha, nó còn bé bỏng, nhỏ hơn một hạt cát, và không đáng giá gì. Nhưng Cha vẫn yêu nó, vẫn kiên nhẫn với tính ngang bướng của nó. Đôi khi, cuộc sống vồ vạc, gặm nhấm từng miếng thâm tâm của nó. Ráng bước tiếp. Đôi khi, không còn biết làm gì hơn là bước tiếp.. Đôi khi, chỉ cần một chút tia hy vọng để đủ sức mà bước tiếp.

Chưa hề có một lý do nào để nó nghi ngờ, để nó mất niềm tin.. Nhưng có lẽ khi nó để cho hoài nghi lên ngôi, cũng là lúc nó tự mình nghi vấn Cha. Phải chăng nó đã để mình trở thành một nô lệ của thế giới vật chất kia, của tiền tại và danh vọng, của những ước muốn không đáy, của kiêu hãnh và định kiến? Tự dặng lòng rằng sẽ không phải là người của thế giới này, nhưng đôi khi, nó lại tìm đến với thế giới trước khi tìm đến với Cha. Có lẽ cuộc sống đã ưu đãi nó với quá nhiều thứ, để rồi khi nó không lấy được một cái gì mình muốn, nó lại oán trách Cha, oán trách cuộc sống sao bất công. Nó thừa biết mình đang làm gì và mình muốn gì, nhưng thật sự nó không biết tại sao mình lại như vậy.

Niềm tin không bao giờ song hành với sự hoài nghi, cũng như cái đúng không bao giờ song hành với cái sai. Dạo này nó thoáng hay nghi ngờ người khác, không phải nó mất lòng tin, mà dường như nó không muốn tin, không muốn dựa dẫm vào ai khác, không muốn người khác thương hại cho nó. Vốn dĩ, nó không phải vậy, nhưng cuộc sống đầy dồn dập, bon chen, đã tạo nên cho nó một sự kiên nhẫn, kiên nhẫn để đấu tranh cho những gì mình muốn, kiên nhẫn để chờ đợi một ai đó, kiên nhẫn để thua keo này còn bày keo khác, kiên nhẫn để không bỏ cuộc. Nhưng đôi khi sự kiên nhẫn đó dường như biến thành sự cố chấp. Cố chấp không để ai vào trong lòng mình, không phơi bày suy nghĩ của nó, không thật lòng. Có chăng là sự sợ hãi và nghi ngờ?

Thoáng chốc thấy mình sao khờ khệt, nó thầm cười, cười với cuộc sống, cười với con người, và cười với yêu thương. Đôi khi, yêu thương là tất cả nó cần, yêu thương có thể chắp vá lại niềm tin đã mất, yêu thương có thể thắp lên một tia hy vọng mong manh, yêu thương có thế kéo con người gần với nhau.. và, "tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ..." Có thể yêu thương một ngày nào đó sẽ với đi, sẽ phai nhạt nhưng sẽ không bao giờ hư mất... Và nó cũng biết rằng tình yêu thương của Cha dành cho nó sẽ không bao giờ vơi đi, hay phai nhạt...

Sẽ thôi không sợ hãi, thôi không nghi ngờ, và sẽ học lại bài học kia, bài học của yêu thương -- để một lúc nào đó, yêu thương sẽ chiếm chỗ của sự hoài nghi.. /.