Wednesday, May 14, 2008

Có lẽ mọi thứ đều có sự sắp đặp riêng của chúng...

Thoảng trong mắt nó một chút gì đó vu vơ, oán trách.

Thấy có chút gì đó buồn buồn, tủi tủi.. Nhìn cuộc sống của nhiều người đi qua trước mắt nó, thấy xót cho thân phận của nhiều người, cả đời lo mà theo đuổi và níu kéo một ước mơ giản dị, nhưng rồi những sức lực và hy vọng nhỏ nhoi của họ lại bị đè nén dưới sự lo toan tính toán của người khác.

Cuộc sống sao bất công. Đôi khi nó tự hỏi, liệu cái cái mà người ta gọi là kết thúc tốt đẹp, cái đó có thật không? Trong tìm thức đôi khi nhủ lòng rằng ngày mai mọi việc sẽ tốt đẹp hơn, rằng sau cơn mưa trời lại sáng.. nhưng lỡ, nếu trời mưa tiếp thì sao? Chẳng lẽ đợi hoài cho đến khi hết mưa àh? Hay là nên cứ đội mưa mà đi?

Nó không phủ nhận rằng cuộc sống thật đẹp, nó chỉ thấy rằng trong cái vẻ đẹp đấy, có một sự tàn nhẫn, bạo đến đau lòng. Nhìn những thế hệ đi trước, những gì họ đã trải qua, thấy mình còn nhiều thứ phải học lắm, học về sự kiên nhẫn và chịu đựng, và sự yêu thương và tha thứ, về lòng kiêu hãnh và định kiến, và về cuộc sống.

Có lẽ mọi thứ đều có sự sắp đặp riêng của chúng.

Có lẽ, đôi khi nó chỉ quên mất cái gì mới thật sự là quan trọng.

Viết cho mình.

Sunday, May 11, 2008

Tình cờ.

tình cờ không? cuộc tình cờ,
tự nhiên đi- đến, không lời chia xa.
nghĩ không duyên nợ ruột rà,
người dưng ngoảnh mặt mà ray rức buồn..
- blog z.
______________________________

- Đôi khi, mọi thứ diễn ra một cách thật tình cờ..
- Đôi khi, họ bước vào cuộc đời ta một cách tình cờ, và bước ra cũng tình cờ.
- Đôi khi, chỉ cần trong giây lát, một người bạn lại trở thành một người dưng,
- Đôi khi, ta dường như không có thời gian cho họ, và họ cũng chẳng có thời gian cho ta.
- Đôi khi, mọi thứ thật đơn giản lại tình cờ trở nên phức tạp.
- ..Và đôi khi, ta không biết cách giữ họ lại, để rồi chỉ biết người nhìn họ bước ra khỏi cuộc đời ta, và rồi ta cho rằng mọi thứ chỉ là chuyện "tình cờ"...

Có lẽ mọi thứ đều đã có sự sắp đặt của nó. Lắm lúc có vẻ như ta biết mình đang làm gì, nhưng thật sự ta chẳng biết đi lối nào. Moi thứ diễn ra trước mắt ta không theo một quy luật nào, và mình thì vẫn cho rằng mọi thứ chỉ là tình cờ... Tình cờ không? Hay là lắm lúc ta có thể làm một điều gì đó để thay đổi cái kết quả kia, để giữ họ lại với ta, nhưng... rồi lại thôi? Họ đã đến, và đem đến cho ta một niềm vui nhỏ nhoi nào đó, cho ta biết nhiều thứ mà ta chưa từng nghe, (và còn đem đến cho ta một cách giết thời gian rất ư là hiệu quả - spending time with họ), và rồi bây giờ, có lẽ như họ cũng sắp "tình cờ" bước ra khỏi cuộc đời ta. Và ta không biết phải làm sao..

Đừng đi, họ nhá.

viết cho J.

Thursday, May 8, 2008

Chiều...

Buổi chiều, nắng hiu hiu, sắp tàn.. Tôi lái xe trên con đường vắng quen thuộc. Dường như tự bao giờ, tôi có cảm nghĩ rằng con đường là của riêng mình. Những hàng cây cao, lá đã trở vàng, chỉ chờ một con gió nào đó thổi đi. Phải chăng lá đã sẵn sàng lìa cây?

Buổi chiều, trời đông lạnh, tuyết phủ trắng cả một khoảng không, khoảng không mà tôi cũng cho là của mình. Một màu trắng xóa, lạnh buốt cả không gian, nhưng tôi thấy đẹp làm sao, những hạt tuyết lấp lánh, như nhữg hy vọng xa xôi...

Buổi chiều, em bước vào cuộc đời tôi. Không như những cô gái khác, em mang vẻ đẹp dịu dàng, huyền dịu của nắng. Em bước vào thế giới của tôi, và hình như trong một giây, cả thế giới của tôi dừng lại. Tôi vốn yêu mây, trong khi em là nắng, mà không hỉu sao tôi lại thấy em cuốn hút đến lạ kì..

Buổi chiều, hai đứa đi dạo vòng quanh góc phố nhỏ. Dưới hàng cây sao, góc phố nọ như chỉ có hai đứa. Tôi nhìn em và mỉm cười; "sao cuộc đời tốt với anh thế?".. Và em cũng cười, nhưng đâu đó trong nụ cười kia có một sự gượng gạo. Có lẽ em cố giấu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy..

Buổi chiều, tôi bước ra khỏi cuộc đời em. Đôi khi sự ra đi có lẽ là cách tốt nhất, em đến và rồi tôi đi. Không hứa hẹn gì, và cũng không một lời trách móc. Chỉ thế thôi. Đôi khi, chia tay chỉ đơn giản là chia tay.. Đôi khi, chia tay không cần một lý do nhất thiết nào đó. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự cách ly của hai tâm hồn chưa từng thuộc về nhau.

Buổi chiều, tôi ngồi như một cậu bé, giữa hoàng hôn, tự hỏi mình; "bao giờ mây sẽ về với gió?".. Tôi đã tự cho mình là gió từ lúc nào không hay. Tôi hay ghen tị với gió, được bay đi bay đó, được thổi mây về ngàn... Nhưng đó chỉ là tôi, còn mây, mây thì sao?

Buổi chiều, ngày đã sắp tan, tôi lại đi về. Bỗng dưng ngước nhìn lên, thoảng đâu đó, có một đám mây đang trôi theo bầu trời nghi nghút gió. Và lại một lần nữa hỏi mình "đám mây kia có phải em?"..

Buổi chiều, mây kéo đến, và mưa bắt đầu rơi...
Buổi chiều đó, thu lại về..

Chiều buồn len lén tâm tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa,
Dạt dào tựa những âm xưa....

Hoài Nghi.

Bỗng dưng nó cảm thấy có phần nào đó lạc lõng, giữa thế giới vô hồn này. Không hẳn là bị bỏ rơi, nó vẫn cảm thấy được yêu thương, nhưng lạc lõng. Một chút gì đó trong nó ráng níu kéo lại quá khứ, tuổi thơ kia. Lớn lên trong thế giới của tiền tài và danh vọng, nó học được cách tốn tại trong thế giới đó, cách đối phó với con người, cách đạp người khác xuống để bước lên họ, đẩy họ ra khỏi bước đường của nó, cách để lấy được những gì mình muốn. Nó học được ý nghĩa của sự tàn nhẫn, và nó biết cách trở nên tàn nhẫn.

Có lúc nó quay lưng lại với những người nó yêu thương, để chi? Để chạy theo sự xa hoa, phù phiếm của một thế giới mà nó không thuộc về, để bương chải một mình dẫu biết người khác sẵn sàng cùng mình bước đi, để đạp đổ giấc mơ của một ai đó, để cười nhạo lên sự cố gắng không thành của một người khác. Bỗng thấy sao mình quá nhẫn tâm. Bỗng thấy mình không đáng được yêu thương. Mọi thứ xảy ra vì một lý do nào đó, đôi khi để dạy cho ta một bài học, khi khác để cho ta nhìn lại mình. Và cũng có khi, với nó, mọi thứ chạy qua trước mặt chỉ như một dòng nước xoáy, cuồn cuộn, chảy theo dòng sông lạnh giá đó, rồi đến một lúc nào đó, tất cả đổ xuống một cái thác thật cao to và hùng vĩ.

Đôi khi trong tìm thức, nó tìm được chính mình, với Cha, nó còn bé bỏng, nhỏ hơn một hạt cát, và không đáng giá gì. Nhưng Cha vẫn yêu nó, vẫn kiên nhẫn với tính ngang bướng của nó. Đôi khi, cuộc sống vồ vạc, gặm nhấm từng miếng thâm tâm của nó. Ráng bước tiếp. Đôi khi, không còn biết làm gì hơn là bước tiếp.. Đôi khi, chỉ cần một chút tia hy vọng để đủ sức mà bước tiếp.

Chưa hề có một lý do nào để nó nghi ngờ, để nó mất niềm tin.. Nhưng có lẽ khi nó để cho hoài nghi lên ngôi, cũng là lúc nó tự mình nghi vấn Cha. Phải chăng nó đã để mình trở thành một nô lệ của thế giới vật chất kia, của tiền tại và danh vọng, của những ước muốn không đáy, của kiêu hãnh và định kiến? Tự dặng lòng rằng sẽ không phải là người của thế giới này, nhưng đôi khi, nó lại tìm đến với thế giới trước khi tìm đến với Cha. Có lẽ cuộc sống đã ưu đãi nó với quá nhiều thứ, để rồi khi nó không lấy được một cái gì mình muốn, nó lại oán trách Cha, oán trách cuộc sống sao bất công. Nó thừa biết mình đang làm gì và mình muốn gì, nhưng thật sự nó không biết tại sao mình lại như vậy.

Niềm tin không bao giờ song hành với sự hoài nghi, cũng như cái đúng không bao giờ song hành với cái sai. Dạo này nó thoáng hay nghi ngờ người khác, không phải nó mất lòng tin, mà dường như nó không muốn tin, không muốn dựa dẫm vào ai khác, không muốn người khác thương hại cho nó. Vốn dĩ, nó không phải vậy, nhưng cuộc sống đầy dồn dập, bon chen, đã tạo nên cho nó một sự kiên nhẫn, kiên nhẫn để đấu tranh cho những gì mình muốn, kiên nhẫn để chờ đợi một ai đó, kiên nhẫn để thua keo này còn bày keo khác, kiên nhẫn để không bỏ cuộc. Nhưng đôi khi sự kiên nhẫn đó dường như biến thành sự cố chấp. Cố chấp không để ai vào trong lòng mình, không phơi bày suy nghĩ của nó, không thật lòng. Có chăng là sự sợ hãi và nghi ngờ?

Thoáng chốc thấy mình sao khờ khệt, nó thầm cười, cười với cuộc sống, cười với con người, và cười với yêu thương. Đôi khi, yêu thương là tất cả nó cần, yêu thương có thể chắp vá lại niềm tin đã mất, yêu thương có thể thắp lên một tia hy vọng mong manh, yêu thương có thế kéo con người gần với nhau.. và, "tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ..." Có thể yêu thương một ngày nào đó sẽ với đi, sẽ phai nhạt nhưng sẽ không bao giờ hư mất... Và nó cũng biết rằng tình yêu thương của Cha dành cho nó sẽ không bao giờ vơi đi, hay phai nhạt...

Sẽ thôi không sợ hãi, thôi không nghi ngờ, và sẽ học lại bài học kia, bài học của yêu thương -- để một lúc nào đó, yêu thương sẽ chiếm chỗ của sự hoài nghi.. /.