Buổi chiều, nắng hiu hiu, sắp tàn.. Tôi lái xe trên con đường vắng quen thuộc. Dường như tự bao giờ, tôi có cảm nghĩ rằng con đường là của riêng mình. Những hàng cây cao, lá đã trở vàng, chỉ chờ một con gió nào đó thổi đi. Phải chăng lá đã sẵn sàng lìa cây?
Buổi chiều, trời đông lạnh, tuyết phủ trắng cả một khoảng không, khoảng không mà tôi cũng cho là của mình. Một màu trắng xóa, lạnh buốt cả không gian, nhưng tôi thấy đẹp làm sao, những hạt tuyết lấp lánh, như nhữg hy vọng xa xôi...
Buổi chiều, em bước vào cuộc đời tôi. Không như những cô gái khác, em mang vẻ đẹp dịu dàng, huyền dịu của nắng. Em bước vào thế giới của tôi, và hình như trong một giây, cả thế giới của tôi dừng lại. Tôi vốn yêu mây, trong khi em là nắng, mà không hỉu sao tôi lại thấy em cuốn hút đến lạ kì..
Buổi chiều, hai đứa đi dạo vòng quanh góc phố nhỏ. Dưới hàng cây sao, góc phố nọ như chỉ có hai đứa. Tôi nhìn em và mỉm cười; "sao cuộc đời tốt với anh thế?".. Và em cũng cười, nhưng đâu đó trong nụ cười kia có một sự gượng gạo. Có lẽ em cố giấu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy..
Buổi chiều, tôi bước ra khỏi cuộc đời em. Đôi khi sự ra đi có lẽ là cách tốt nhất, em đến và rồi tôi đi. Không hứa hẹn gì, và cũng không một lời trách móc. Chỉ thế thôi. Đôi khi, chia tay chỉ đơn giản là chia tay.. Đôi khi, chia tay không cần một lý do nhất thiết nào đó. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự cách ly của hai tâm hồn chưa từng thuộc về nhau.
Buổi chiều, tôi ngồi như một cậu bé, giữa hoàng hôn, tự hỏi mình; "bao giờ mây sẽ về với gió?".. Tôi đã tự cho mình là gió từ lúc nào không hay. Tôi hay ghen tị với gió, được bay đi bay đó, được thổi mây về ngàn... Nhưng đó chỉ là tôi, còn mây, mây thì sao?
Buổi chiều, ngày đã sắp tan, tôi lại đi về. Bỗng dưng ngước nhìn lên, thoảng đâu đó, có một đám mây đang trôi theo bầu trời nghi nghút gió. Và lại một lần nữa hỏi mình "đám mây kia có phải em?"..
Buổi chiều, mây kéo đến, và mưa bắt đầu rơi...
Buổi chiều đó, thu lại về..
Buổi chiều, trời đông lạnh, tuyết phủ trắng cả một khoảng không, khoảng không mà tôi cũng cho là của mình. Một màu trắng xóa, lạnh buốt cả không gian, nhưng tôi thấy đẹp làm sao, những hạt tuyết lấp lánh, như nhữg hy vọng xa xôi...
Buổi chiều, em bước vào cuộc đời tôi. Không như những cô gái khác, em mang vẻ đẹp dịu dàng, huyền dịu của nắng. Em bước vào thế giới của tôi, và hình như trong một giây, cả thế giới của tôi dừng lại. Tôi vốn yêu mây, trong khi em là nắng, mà không hỉu sao tôi lại thấy em cuốn hút đến lạ kì..
Buổi chiều, hai đứa đi dạo vòng quanh góc phố nhỏ. Dưới hàng cây sao, góc phố nọ như chỉ có hai đứa. Tôi nhìn em và mỉm cười; "sao cuộc đời tốt với anh thế?".. Và em cũng cười, nhưng đâu đó trong nụ cười kia có một sự gượng gạo. Có lẽ em cố giấu, nhưng tôi vẫn nhìn thấy..
Buổi chiều, tôi bước ra khỏi cuộc đời em. Đôi khi sự ra đi có lẽ là cách tốt nhất, em đến và rồi tôi đi. Không hứa hẹn gì, và cũng không một lời trách móc. Chỉ thế thôi. Đôi khi, chia tay chỉ đơn giản là chia tay.. Đôi khi, chia tay không cần một lý do nhất thiết nào đó. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự cách ly của hai tâm hồn chưa từng thuộc về nhau.
Buổi chiều, tôi ngồi như một cậu bé, giữa hoàng hôn, tự hỏi mình; "bao giờ mây sẽ về với gió?".. Tôi đã tự cho mình là gió từ lúc nào không hay. Tôi hay ghen tị với gió, được bay đi bay đó, được thổi mây về ngàn... Nhưng đó chỉ là tôi, còn mây, mây thì sao?
Buổi chiều, ngày đã sắp tan, tôi lại đi về. Bỗng dưng ngước nhìn lên, thoảng đâu đó, có một đám mây đang trôi theo bầu trời nghi nghút gió. Và lại một lần nữa hỏi mình "đám mây kia có phải em?"..
Buổi chiều, mây kéo đến, và mưa bắt đầu rơi...
Buổi chiều đó, thu lại về..
Chiều buồn len lén tâm tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa,
Dạt dào tựa những âm xưa....
Mơ hồ nghe lá thu mưa,
Dạt dào tựa những âm xưa....
No comments:
Post a Comment