Thursday, May 8, 2008

Hoài Nghi.

Bỗng dưng nó cảm thấy có phần nào đó lạc lõng, giữa thế giới vô hồn này. Không hẳn là bị bỏ rơi, nó vẫn cảm thấy được yêu thương, nhưng lạc lõng. Một chút gì đó trong nó ráng níu kéo lại quá khứ, tuổi thơ kia. Lớn lên trong thế giới của tiền tài và danh vọng, nó học được cách tốn tại trong thế giới đó, cách đối phó với con người, cách đạp người khác xuống để bước lên họ, đẩy họ ra khỏi bước đường của nó, cách để lấy được những gì mình muốn. Nó học được ý nghĩa của sự tàn nhẫn, và nó biết cách trở nên tàn nhẫn.

Có lúc nó quay lưng lại với những người nó yêu thương, để chi? Để chạy theo sự xa hoa, phù phiếm của một thế giới mà nó không thuộc về, để bương chải một mình dẫu biết người khác sẵn sàng cùng mình bước đi, để đạp đổ giấc mơ của một ai đó, để cười nhạo lên sự cố gắng không thành của một người khác. Bỗng thấy sao mình quá nhẫn tâm. Bỗng thấy mình không đáng được yêu thương. Mọi thứ xảy ra vì một lý do nào đó, đôi khi để dạy cho ta một bài học, khi khác để cho ta nhìn lại mình. Và cũng có khi, với nó, mọi thứ chạy qua trước mặt chỉ như một dòng nước xoáy, cuồn cuộn, chảy theo dòng sông lạnh giá đó, rồi đến một lúc nào đó, tất cả đổ xuống một cái thác thật cao to và hùng vĩ.

Đôi khi trong tìm thức, nó tìm được chính mình, với Cha, nó còn bé bỏng, nhỏ hơn một hạt cát, và không đáng giá gì. Nhưng Cha vẫn yêu nó, vẫn kiên nhẫn với tính ngang bướng của nó. Đôi khi, cuộc sống vồ vạc, gặm nhấm từng miếng thâm tâm của nó. Ráng bước tiếp. Đôi khi, không còn biết làm gì hơn là bước tiếp.. Đôi khi, chỉ cần một chút tia hy vọng để đủ sức mà bước tiếp.

Chưa hề có một lý do nào để nó nghi ngờ, để nó mất niềm tin.. Nhưng có lẽ khi nó để cho hoài nghi lên ngôi, cũng là lúc nó tự mình nghi vấn Cha. Phải chăng nó đã để mình trở thành một nô lệ của thế giới vật chất kia, của tiền tại và danh vọng, của những ước muốn không đáy, của kiêu hãnh và định kiến? Tự dặng lòng rằng sẽ không phải là người của thế giới này, nhưng đôi khi, nó lại tìm đến với thế giới trước khi tìm đến với Cha. Có lẽ cuộc sống đã ưu đãi nó với quá nhiều thứ, để rồi khi nó không lấy được một cái gì mình muốn, nó lại oán trách Cha, oán trách cuộc sống sao bất công. Nó thừa biết mình đang làm gì và mình muốn gì, nhưng thật sự nó không biết tại sao mình lại như vậy.

Niềm tin không bao giờ song hành với sự hoài nghi, cũng như cái đúng không bao giờ song hành với cái sai. Dạo này nó thoáng hay nghi ngờ người khác, không phải nó mất lòng tin, mà dường như nó không muốn tin, không muốn dựa dẫm vào ai khác, không muốn người khác thương hại cho nó. Vốn dĩ, nó không phải vậy, nhưng cuộc sống đầy dồn dập, bon chen, đã tạo nên cho nó một sự kiên nhẫn, kiên nhẫn để đấu tranh cho những gì mình muốn, kiên nhẫn để chờ đợi một ai đó, kiên nhẫn để thua keo này còn bày keo khác, kiên nhẫn để không bỏ cuộc. Nhưng đôi khi sự kiên nhẫn đó dường như biến thành sự cố chấp. Cố chấp không để ai vào trong lòng mình, không phơi bày suy nghĩ của nó, không thật lòng. Có chăng là sự sợ hãi và nghi ngờ?

Thoáng chốc thấy mình sao khờ khệt, nó thầm cười, cười với cuộc sống, cười với con người, và cười với yêu thương. Đôi khi, yêu thương là tất cả nó cần, yêu thương có thể chắp vá lại niềm tin đã mất, yêu thương có thể thắp lên một tia hy vọng mong manh, yêu thương có thế kéo con người gần với nhau.. và, "tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ..." Có thể yêu thương một ngày nào đó sẽ với đi, sẽ phai nhạt nhưng sẽ không bao giờ hư mất... Và nó cũng biết rằng tình yêu thương của Cha dành cho nó sẽ không bao giờ vơi đi, hay phai nhạt...

Sẽ thôi không sợ hãi, thôi không nghi ngờ, và sẽ học lại bài học kia, bài học của yêu thương -- để một lúc nào đó, yêu thương sẽ chiếm chỗ của sự hoài nghi.. /.

No comments: