Saturday, July 12, 2008

Im lặng

khoát chiếc túi vải.
đi.
ba lặng im,
má chẳng nói gì.
giận?
không.
thương đến nhiều là vậy.

tì chân lên ngưỡng cửa.
im lặng.
buồn?
không.
hiểu đến ngọn ngành là vậy.

khuất sau hàng giậu.
hoa dại trắng cành thơm dìu dịu.
im lặng.
đi.

người chiến sĩ.

đôi khi...
đâu cần phải nói mới biết là thương,
đâu cần phải bày tỏ mới có thể hiểu,
cũng đâu phải khi bước chân ra đi là không còn gì ràng buộc,
cũng đâu phải hy sinh là cần phải nói cho ai đó biết mình đang làm vậy.

____________________________________________________
Bài thơ này mẹ viết.
Lớn rồi con đọc lại mới hiểu.
Hiểu hơn về sự ra đi, sự yêu thương, và cả sự tha thứ nữa.

Ông đã hy sinh nhiều thứ cho bà, mẹ và gia đình...

Con hiểu.
Mẹ cũng đã hy sinh nhiều cho con.
"đâu phải hy sinh là cần phải nói cho ai đó biết mình đang làm vậy.."

I love you, mommy.

No comments: