Ngày đó khi một lần, một lần tiếng hát,
đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước triều mến.
Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng;
tôi đi về buồn chưng kẽ tóc,
bước chân này còn trọn kiếp hoang vu...
đồng lõa đưa em vào vùng trời lấp lánh
bằng những cánh sao trời đầy đôi mắt ngước triều mến.
Em, em xa dần ngàn đời hoang vắng;
tôi đi về buồn chưng kẽ tóc,
bước chân này còn trọn kiếp hoang vu...
Đêm vụn vã.
Định nghĩa của hạnh phúc là như thế nào, tôi tự hỏi. Có lẽ thật đơn giản mà cũng có thể thật phức tạp. Giữa đêm , hoài niệm của ngày xưa lại chầm chậm bước về. Vốn biết đó không phải là tình yêu, mà sao vẫn nhức nhối.
Những thứ đã qua, những thứ đã bắt đầu và kết thúc, những thứ đã và đang xảy ra, những thứ mà tôi mong đã xảy ra... Đến và rồi đi. Tôi chưa sãn sàng cho sự ra đi.
Thôi. Mơ đủ rồi.
Không còn giận, không còn hoang tưởng nữa; mà có thì chỉ tiếc một chút gì đó cho những gì đã không còn nữa. Trong tôi có một chút gì đó vẫn không muốn chấp nhận sự thật. Một lần nào đó, tôi đã tin vào tình yêu.. và một lần nào sau đó, tôi biết mình sai.
Giấc mơ thì vẫn là giấc mơ. Yêu thì vẫn cứ yêu. Nhưng tình yêu của tôi và giấc mơ, hai thứ giống nhau lắm, ở chỗ không cái nào sẽ trở thành hiện thực.Tôi, giống như bao người, có nhiều mơ ước cho riêng mình thôi.. và khi tôi bắt đầu biết cách mơ ước cho thêm một người nữa, tôi mới nghiệm ra rằng hy vọng, mơ ước chỉ như áng mây kia, cứ bay mãi, không biết bao giờ mới về ngàn. Và rồi, trớt quớt.
Những cảm xúc đến từ đâu, tôi không biết. Tôi đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ở trong hoàn cảnh này. Tôi luôn tự cho rằng mình là người cứng rắng, rằng trong tình yêu, mình là người sáng suốt. Vậy, mà không phải. Tôi cũng yêu trong mù lòa, giống như con người đấy thôi. (Mà tức thêm cái nữa là đấy chả phải tình yêu mà sao cũng đau chết khiếp)
Một lần mùa xuân, một lần chúng ta bên nhau, tôi hỏi "chuyện mình ra sao.."; ấy chỉ khẽ cười "có lẽ...."
Viết những dòng này coi như là viết cho một dĩ vãng, một quá khứ buông trôi. Có lẽ tôi vẫn sẽ nhớ hòai những hoài niệm dấu yêu kia, như một thứ gì đó thật ngọt ngào, đẹp đẽ. Và không biết đến bao giờ con tim mới thôi nghẹn lại khi nhìn vào những ký ức kia, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ cứ nhìn lại, cho đến khi nào vết thương chai đi, hoặc cho đến khi nào ai đó đến và lấp đầy tôi với những kí ức khác..
Còn bây giờ..
Định nghĩa của hạnh phúc là như thế nào, tôi tự hỏi. Có lẽ thật đơn giản mà cũng có thể thật phức tạp. Giữa đêm , hoài niệm của ngày xưa lại chầm chậm bước về. Vốn biết đó không phải là tình yêu, mà sao vẫn nhức nhối.
Những thứ đã qua, những thứ đã bắt đầu và kết thúc, những thứ đã và đang xảy ra, những thứ mà tôi mong đã xảy ra... Đến và rồi đi. Tôi chưa sãn sàng cho sự ra đi.
Thôi. Mơ đủ rồi.
Không còn giận, không còn hoang tưởng nữa; mà có thì chỉ tiếc một chút gì đó cho những gì đã không còn nữa. Trong tôi có một chút gì đó vẫn không muốn chấp nhận sự thật. Một lần nào đó, tôi đã tin vào tình yêu.. và một lần nào sau đó, tôi biết mình sai.
Giấc mơ thì vẫn là giấc mơ. Yêu thì vẫn cứ yêu. Nhưng tình yêu của tôi và giấc mơ, hai thứ giống nhau lắm, ở chỗ không cái nào sẽ trở thành hiện thực.Tôi, giống như bao người, có nhiều mơ ước cho riêng mình thôi.. và khi tôi bắt đầu biết cách mơ ước cho thêm một người nữa, tôi mới nghiệm ra rằng hy vọng, mơ ước chỉ như áng mây kia, cứ bay mãi, không biết bao giờ mới về ngàn. Và rồi, trớt quớt.
Những cảm xúc đến từ đâu, tôi không biết. Tôi đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ ở trong hoàn cảnh này. Tôi luôn tự cho rằng mình là người cứng rắng, rằng trong tình yêu, mình là người sáng suốt. Vậy, mà không phải. Tôi cũng yêu trong mù lòa, giống như con người đấy thôi. (Mà tức thêm cái nữa là đấy chả phải tình yêu mà sao cũng đau chết khiếp)
Một lần mùa xuân, một lần chúng ta bên nhau, tôi hỏi "chuyện mình ra sao.."; ấy chỉ khẽ cười "có lẽ...."
Viết những dòng này coi như là viết cho một dĩ vãng, một quá khứ buông trôi. Có lẽ tôi vẫn sẽ nhớ hòai những hoài niệm dấu yêu kia, như một thứ gì đó thật ngọt ngào, đẹp đẽ. Và không biết đến bao giờ con tim mới thôi nghẹn lại khi nhìn vào những ký ức kia, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ cứ nhìn lại, cho đến khi nào vết thương chai đi, hoặc cho đến khi nào ai đó đến và lấp đầy tôi với những kí ức khác..
Còn bây giờ..
Tình vẫn trong anh, ngập đầy nỗi nhớ
Giọng hát buôn lơi, ngọt từng hơi thở
Để có mình anh, với những ngày xưa
Yêu em...
Giọng hát buôn lơi, ngọt từng hơi thở
Để có mình anh, với những ngày xưa
Yêu em...
1 comment:
Sao khong viet blog nua? =(
Post a Comment