"Trời mùa đông, hong khô đi niềm tin sỏi đá,
Trên đôi tay này, mình còn gì?
Và dòng sông, trôi đi vô tình mang tất cả..
Cuộc đời này, của người hay tôi..?"
Trên đôi tay này, mình còn gì?
Và dòng sông, trôi đi vô tình mang tất cả..
Cuộc đời này, của người hay tôi..?"
Bắt đầu nào rồi cũng có một kết thúc. Có điều, nó đến một cách thật bất ngờ. Lại tự nhủ lòng, thôi, tiếc mà chi. Cái gì rồi thì cũng qua, cũng chỉ là thế thôi. Chỉ có vậy.
Một chút oán trách, ngã vào vùng sâu của đêm. Có chút gì đó êm đềm, nhưng đau đớn. Đau, không nhói, nhưng âm ỉ, âm ỉ, như những cơn mưa mùa thu, ít, nhưng dai dẳng.
Lại ráng ngoi lên khỏi mặt nước, ngậm lấy một hơi thở dài, thật sâu, để lại chìm xuống đại dương kia, sâu, tối, và lớn hơn tất cả chúng ta. Thấy mất đi một chút gì đó, mặc dù nó chưa từng phải là của mình. Phải chăng là lỗi của thời gian?
Bước vào một khoảng trời khác, khoảng trời của riêng mình, của một mùa thu. Một mùa thu đẹp, và buồn. Có lẽ tôi vẫn còn đang đi trong cái thế giới của mình, và chưa sẵn sàng để cho ai vào. Cuộc tình không trọn vẹn, lỗi không thuộc phần ai cả. Đơn giản, chỉ là nó không trọn vẹn. Nhưng dù sao đi nữa, trong khoảng thời gian đấy, tôi và ấy, đẫ đứng trên hành tinh của riêng hai đứa. Không lâu, nhưng đẹp. Giống mùa thu.
Một chút oán trách, ngã vào vùng sâu của đêm. Có chút gì đó êm đềm, nhưng đau đớn. Đau, không nhói, nhưng âm ỉ, âm ỉ, như những cơn mưa mùa thu, ít, nhưng dai dẳng.
Lại ráng ngoi lên khỏi mặt nước, ngậm lấy một hơi thở dài, thật sâu, để lại chìm xuống đại dương kia, sâu, tối, và lớn hơn tất cả chúng ta. Thấy mất đi một chút gì đó, mặc dù nó chưa từng phải là của mình. Phải chăng là lỗi của thời gian?
Bước vào một khoảng trời khác, khoảng trời của riêng mình, của một mùa thu. Một mùa thu đẹp, và buồn. Có lẽ tôi vẫn còn đang đi trong cái thế giới của mình, và chưa sẵn sàng để cho ai vào. Cuộc tình không trọn vẹn, lỗi không thuộc phần ai cả. Đơn giản, chỉ là nó không trọn vẹn. Nhưng dù sao đi nữa, trong khoảng thời gian đấy, tôi và ấy, đẫ đứng trên hành tinh của riêng hai đứa. Không lâu, nhưng đẹp. Giống mùa thu.
".. Dù hạnh phúc hay dở dang, thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi..."
Vậy, mùa đông này rồi sẽ một mình.
[có lẽ hiện thực vẫn chưa thuyết phục được mình.]
No comments:
Post a Comment