Wednesday, October 1, 2008

Vọng.

"Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng."

- Trịnh Công Sơn


Lại nghĩ,
Đâu đấy trong thâm tâm, một cái gì đó lại vùng lên.
Thoáng thấy mình bước vào trong vùng sáng nọ.
Bỗng dưng đâu đấy lại gợn lên một chút gì đó lôi cuốn,
Dịu dàng và lạnh lùng,
Một cái gì đó có hình hài như nỗi buồn.


"...Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác."

No comments: