Thursday, August 20, 2009

All I ever wanted...

.. was a simple way to get over you."

I didn't know whether or not what happens between us is coincidental, but what I do know is that you mean so much to me. Sometimes I really wish that I hadn't met you, that everything happened was just a bad dream. I've never been able to go a whole day without thinking about you, without aching a little.

And now you're sitting there, in someone else's arms, smiling with the most joy I've ever seen on your face. Something inside me sinks. I often wonder if I'm such a fool for focusing so much on figuring out how you feel about me and forgetting how much I am loved. I never really know why I'm always chasing after you, longing to be in your presence, to feel your affection, to know what it's like not being just a shadow in your life.

I'm trying so hard to make things okay between us, to make things a little less painful for me. But it seems impossible. It seems as if you're always going to be the way you are, and I'm always going to be the only one trying. But I still love you.

"All I ever wanted... was you."

Thursday, August 13, 2009

The things I hate and miss....

Thức dậy vừa lúc nằng ùa vào phòng, len qua khe cửa sổ, sáng và đẹp. Vậy mà lòng chùn xuống. Trong thẩm sâu kí ức dậy lên, muốn sống lại thêm lẩn nữa buồi sáng đó, khi tỉnh giấc, ta thấy em, ở đó, thật hơn bao giờ hết, ngay cạnh ta.
Lắm lúc tự hỏi mình sao vẫn mang hy vọng cho một thứ không thực?

"Thoạt đến những âm vĩ cầm,
Miết lên những miền đau thương..."
___________________________
I miss waking up next to you.

I keep telling myself that I can't miss you anymore, that I can't be sad anymore, but the more I tell myself those things, the more I miss you, and the more I am sad. I don't know why I am still holding on to what we almost, but never, had. I don't know why I keep wanting to re-live that morning waking up next to you, to see your face in the morning, still asleep. For some reason, I loved watching you sleep, it's so peaceful and relaxed. I don't even know why I'm writing all this out, as if it matters.

Some days, I can be perfectly happy without you, but other days, everything, just out of the sudden, reminds me of you. And that drives me crazy. The more I try not to think about you, the more my thoughts are filled with you. But I guess that's okay, and for some strange reason, it really is, or at least, it feels that way.

I hate not being able to be a part of your life.
I hate that I'm not ever going to be.
I hate that when I watch you sleep, all of my worries and fear just disappear.
I hate the way you always say maybe, to everything.
I hate that you love the ocean, because I love it.
I hate that I think that you're perfect, even though you're the furthest thing away from perfection.
I hate that you always know the right thing to say.
I hate that you're so convincing at acting like you care, even though you never do.
I hate that I'm still in love with you, even though that's the last thing I want.
I hate that I love all the things I hate about you.

Tuesday, August 4, 2009

Because...

Because you are you,
And I am me.
Because you'll never be mine,
And I've always been yours.

Because you never give a shit,
And my best is never enough.
Because your dreams are always about someone else,
And mine know only of you.

Because your heart is so far out of reach,
And my broken one belongs to you.
Because your gaze never comes my way,
And my eyes are always fixed on you.

Because you never gave us a chance,
And I'm still hopelessly searching for one,
Because I am a joke to you,
And you are the world to me.

Because nothing about me attracts you,
And I adore everything about you.
Because you don't even like me,
And I'm in love with you.


Because sometimes,
I just really wish things were different.


... and because of you,
I lost myself.

Monday, August 3, 2009

Sợ.

Ta sợ,
Sợ một sớm mai, em sẽ không ở đó.
Sợ trong một khoảng khắc, tim em sẽ không còn ta.
Sợ em sẽ không đến.

Ta sợ,
Sợ khi chiều tàn, chỉ có ta và có hoàng hôn.
Sợ lúc đêm xuống, không còn nhớ dáng em.
Sợ em sẽ không đến.

Ta sợ,
Sợ rằng tương lai của ta không có em.
Sợ lúc thức giấc, sẽ tìm hoài không thấy ánh mắt em.
Sợ em sẽ không đến.

Và rồi,
Em ra đi.
Ta, kẻ bị bỏ lại, sợ,
Sợ cho ta và cũng sợ cho em.
Sợ trái tim ta vẫn hoài rướm máu.
Và sợ em sẽ không tìm được ai yêu em nhiều hơn ta,
Yêu em bằng tình yêu mà em đáng được nhận.
_______________________________________
Ta

Sunday, August 2, 2009

You.

I miss you.

And even though I don't how things are or will be between us, I still miss you. A whole lot. I don't know what or how long it will take before I can forgive you, but that doesn't mean that I don't love you. Because I do, so much that it hurts. I think I am okay with just standing on the side watching you live your life. I think.

I hope you are happy and will be that way for a while. I really do, even if that means that will hurt me and I will be devastated. I really want you to be happy. Because maybe, just maybe, your being happy would be the only chance I have at finding happiness for myself. I don't want to see you sad, because then, I would want to be there for you, and get close to you, and shatter to pieces all over again when you get better, and leave, like you always do. I'm hoping that in seeing you being happy, I will become resentful, and in turn, distant myself from you. Yes, the only chance for me to be happy is for me not to be with you. And you need to be happy for me to be able walk away. I don't know why, but that is just how it is for me. It just is. So from the bottom of my heart, I truly, more than anything, want you to be happy.

We both know that we could never be together, but..
I love you, even though I really shouldn't....
Even though I should hate you.

[p.s - I am so amazed that the moment you realize you love someone is the moment you truly wish him or her all the happiness in the world, even if you know that happiness will not be shared with you... and somehow, amazing enough, you're okay with that - as long as the one you love is happy. That, is when you know you truly love someone - and that is also how I know I truly love you...]

Saturday, August 1, 2009

"Cách xa đâu là lãng quên, để nhớ thương nhuộm hồng trái tim.."

Vậy là hè cũng sắp hết rồi. Chuẩn bị cho một cái bắt đầu mới. Mấy ngày nay tấp tần chạy tới lui sắm đồ cho kí túc xá. Chừng mươi ngày nữa là chuyển qua đấy rồi.

Ừ, cũng chừng mươi ngày nữa là chia tay với một vài người mình không muốn xa. Họ đã dạy cho ta nhiều bài học mà chỉ có những người bạn thật sự. Họ kiên nhẫn và yêu thương. Người ta nói cuộc vui nào thì cũng có lúc tàn. Chắc vậy, đôi khi chia tay không hẳn là kết thúc phải không?

Chốc nào đó nghĩ lại, giật mình nghiệm ra bây giờ bạn bè đứa nào cũng đi theo con đường riêng của nó. Cũng buồn chút, tủi chút. Có những người bạn ta lớn lên với ta, những người ta quen giữa chặng đường đi, và cũng có người ta chỉ gặp, chỉ nhìn thấy trong thoáng qua. Ừ, ai cũng có con đường riêng của mình.

Mỗi một người bạn trong đời đều dạy cho ta một thứ gì đó. Có người dạy ta vô số thứ, nhưng cũng có người để lại vỏn vẹn một bài học. Nghĩ lại thì bài học tâm đắt nhất vẫn là về sự tha thứ. Lắm lúc mọi thứ bỗng trở nên một mớ hỗn độn, và ta quên rằng sự tha thứ quan trọng đến dường nào. Đôi khi chỉ cần một chút tha thứ, mọi thứ sẽ thay đổi hẳn. Chỉ có vậy, mà sao vẫn hay quên?

Có lẽ đó là một phần của sự lớn lên. Vì con người ta phải vấp ngã, mới đứng lên mà bước tiếp được phải không? Những lỗi lầm xảy ra, cốt là để ta học được điều gì đó mà phải không? Ừ, vậy mà sao có lần thấy cái giả phải trả đáng hơn bài học kia đến nhiều lần? Người ta nói học một lần mà nhớ đến trọn đời thì cũng rẻ mà sao ta thấy có nhiều bài học, không đáng chút nào.

Học tha thứ là vậy, nhưng sao có một người ta đến giờ này vẫn chưa thể tha thứ? Trong một khoảng khắc nào đó, ta vẫn không chắc đó là lỗi của họ, mà sao vẫn không tha thứ? Thôi thì quay lưng, thì bước đi, để quên, để tha thứ, và để có thể hy vọng vào một cái gì đó tốt hơn. Trong thẩm sâu, có lẽ sẽ không bao giờ quên được họ. Thôi, thì mọi thứ cũng đã qua rồi, cũng đã cách xa vài tháng rồi. Tự nhủ bản thân, có lẽ mình đã tha thứ. Có lẽ mình đã sẵn sàng để gặp lại họ.

Ừ, muốn cách xa là để quên, để bước đi, để không ngoáy lại, mà sao vẫn nhớ?
Ừ, mà sao nhớ thương vẫn xé nát trái tim?
Ừ, mà sao vẫn quay đầu lại.