Saturday, August 1, 2009

"Cách xa đâu là lãng quên, để nhớ thương nhuộm hồng trái tim.."

Vậy là hè cũng sắp hết rồi. Chuẩn bị cho một cái bắt đầu mới. Mấy ngày nay tấp tần chạy tới lui sắm đồ cho kí túc xá. Chừng mươi ngày nữa là chuyển qua đấy rồi.

Ừ, cũng chừng mươi ngày nữa là chia tay với một vài người mình không muốn xa. Họ đã dạy cho ta nhiều bài học mà chỉ có những người bạn thật sự. Họ kiên nhẫn và yêu thương. Người ta nói cuộc vui nào thì cũng có lúc tàn. Chắc vậy, đôi khi chia tay không hẳn là kết thúc phải không?

Chốc nào đó nghĩ lại, giật mình nghiệm ra bây giờ bạn bè đứa nào cũng đi theo con đường riêng của nó. Cũng buồn chút, tủi chút. Có những người bạn ta lớn lên với ta, những người ta quen giữa chặng đường đi, và cũng có người ta chỉ gặp, chỉ nhìn thấy trong thoáng qua. Ừ, ai cũng có con đường riêng của mình.

Mỗi một người bạn trong đời đều dạy cho ta một thứ gì đó. Có người dạy ta vô số thứ, nhưng cũng có người để lại vỏn vẹn một bài học. Nghĩ lại thì bài học tâm đắt nhất vẫn là về sự tha thứ. Lắm lúc mọi thứ bỗng trở nên một mớ hỗn độn, và ta quên rằng sự tha thứ quan trọng đến dường nào. Đôi khi chỉ cần một chút tha thứ, mọi thứ sẽ thay đổi hẳn. Chỉ có vậy, mà sao vẫn hay quên?

Có lẽ đó là một phần của sự lớn lên. Vì con người ta phải vấp ngã, mới đứng lên mà bước tiếp được phải không? Những lỗi lầm xảy ra, cốt là để ta học được điều gì đó mà phải không? Ừ, vậy mà sao có lần thấy cái giả phải trả đáng hơn bài học kia đến nhiều lần? Người ta nói học một lần mà nhớ đến trọn đời thì cũng rẻ mà sao ta thấy có nhiều bài học, không đáng chút nào.

Học tha thứ là vậy, nhưng sao có một người ta đến giờ này vẫn chưa thể tha thứ? Trong một khoảng khắc nào đó, ta vẫn không chắc đó là lỗi của họ, mà sao vẫn không tha thứ? Thôi thì quay lưng, thì bước đi, để quên, để tha thứ, và để có thể hy vọng vào một cái gì đó tốt hơn. Trong thẩm sâu, có lẽ sẽ không bao giờ quên được họ. Thôi, thì mọi thứ cũng đã qua rồi, cũng đã cách xa vài tháng rồi. Tự nhủ bản thân, có lẽ mình đã tha thứ. Có lẽ mình đã sẵn sàng để gặp lại họ.

Ừ, muốn cách xa là để quên, để bước đi, để không ngoáy lại, mà sao vẫn nhớ?
Ừ, mà sao nhớ thương vẫn xé nát trái tim?
Ừ, mà sao vẫn quay đầu lại.

No comments: