Ta sợ,
Sợ một sớm mai, em sẽ không ở đó.
Sợ trong một khoảng khắc, tim em sẽ không còn ta.
Sợ em sẽ không đến.
Ta sợ,
Sợ khi chiều tàn, chỉ có ta và có hoàng hôn.
Sợ lúc đêm xuống, không còn nhớ dáng em.
Sợ em sẽ không đến.
Ta sợ,
Sợ rằng tương lai của ta không có em.
Sợ lúc thức giấc, sẽ tìm hoài không thấy ánh mắt em.
Sợ em sẽ không đến.
Và rồi,
Em ra đi.
Ta, kẻ bị bỏ lại, sợ,
Sợ cho ta và cũng sợ cho em.
Sợ trái tim ta vẫn hoài rướm máu.
Và sợ em sẽ không tìm được ai yêu em nhiều hơn ta,
Yêu em bằng tình yêu mà em đáng được nhận.
_______________________________________
Ta
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment