Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn,
Có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng,
Nên đừng trách…Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách.
Tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp;
Tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất;
Tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc;
Tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực;
Bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…
Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa.
Tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ;
Thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
Thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
Thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
Rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố,
Chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…
Đừng trách.
Khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong,
Mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn.
Nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được,
Chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất.
Tuyệt đối không tin vào những bất trắc,
Cho đến khi…
Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi,
Mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng;
Con người ấy không hề giống như ta vẫn biết.
Trái tim ấy không hề giống như trái tim ta--nằm bình yên trong ngực.
Và ta quặn đau…
Đừng trách.
Nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu.
Khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác,
Nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước,
Nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước,
Nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
Phải một lần được gieo xuống
Trong gió mưa…
Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa.
Làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng?
Ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận,
Nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác,
Như một niềm vui…
Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?
-NPV
Nỗi cô đơn, cái mà được gọi là vực sâu cần thiết kia, sâu hơn ta đã từng tưởng.
Không muốn chĩ đứng bên đời mà nhìn người mình yêu thương vui bên người khác.
Có lẽ vẫn chưa học được bài học của sự bao dung.
Đôi khi những giọt nước mắt rơi trong đêm, và những miếng vỡ của trái tim--tất cả đều không có nghĩa gì.
Đôi khi con người ta quá cứng đầu và quyết không chịu chấp nhận sự thật.
Nhưng mà đâu phải lỗi của ai.
Giá mà ấy tàn nhẫn với mình một lần, thì mọi thứ đã dễ hơn nhiều rồi.
Giá mà ta không thể hiểu được ấy.
Ừh, vẫn không trách đâu.
Ừh, thì cho cùng, mình cũng chĩ là những kẻ trú mưa thôi mà, phải không?
No comments:
Post a Comment