Buổi trưa mùa đông, mưa phùn.
Gặp người bạn thân ở quán cà phê nơi góc đường. Mưa lất phất tạt vào cửa sổ. Ngồi sát bức tường. Quán hôm nay đông người. Ly chai latte thơm hơn mọi khi. Ngồi tán dóc về những kỉ niệm cũ, những câu chuyện thời xửa thời xưa. Và rồi ta nhớ một người mà đã lâu tưởng là chẳng còn yêu.
Rồi lại đi bộ một mình, mưa cũng còn lất phất, hơi lạnh. Khuôn viên trường đại học hôm nay vắng người. Vẵng lặng thế mà lại hay. Ngẫm nghĩ một mình, chuyện gì đã qua, thì đã qua, không cố níu kéo lại nữa. Quá khứ đã gậm nhấm bản thân suốt một khoảng thời gian dài rồi.
Cây đã trụi hết lá. Tháng 12, tháng để yêu và để nhớ.
Tháng của nhiều niềm hạnh phúc lẫn khổ đau.
Bước dong vòng những con đồi--những ngọn đồi phủ lá vàng, ướt nước mưa, những con đường đen lên một nỗi nhớ tưởng chừng như dài vô tận. Ngày hôm nay, ta vơi mình, để cho sự đau đớn và nhung nhớ làm kẻ thẳng cuộc. Và ta vùi đầu trong nỗi trống vắng, da diết.
Một lúc nào đó thức dậy, cuộn tròn trong chăn.
Và nhớ.
Ngày kia, ai đó sẽ đi mất.
Đi, không về nữa.
Và ta sẽ nhớ.
Gặp người bạn thân ở quán cà phê nơi góc đường. Mưa lất phất tạt vào cửa sổ. Ngồi sát bức tường. Quán hôm nay đông người. Ly chai latte thơm hơn mọi khi. Ngồi tán dóc về những kỉ niệm cũ, những câu chuyện thời xửa thời xưa. Và rồi ta nhớ một người mà đã lâu tưởng là chẳng còn yêu.
Rồi lại đi bộ một mình, mưa cũng còn lất phất, hơi lạnh. Khuôn viên trường đại học hôm nay vắng người. Vẵng lặng thế mà lại hay. Ngẫm nghĩ một mình, chuyện gì đã qua, thì đã qua, không cố níu kéo lại nữa. Quá khứ đã gậm nhấm bản thân suốt một khoảng thời gian dài rồi.
Cây đã trụi hết lá. Tháng 12, tháng để yêu và để nhớ.
Tháng của nhiều niềm hạnh phúc lẫn khổ đau.
Bước dong vòng những con đồi--những ngọn đồi phủ lá vàng, ướt nước mưa, những con đường đen lên một nỗi nhớ tưởng chừng như dài vô tận. Ngày hôm nay, ta vơi mình, để cho sự đau đớn và nhung nhớ làm kẻ thẳng cuộc. Và ta vùi đầu trong nỗi trống vắng, da diết.
Một lúc nào đó thức dậy, cuộn tròn trong chăn.
Và nhớ.
Ngày kia, ai đó sẽ đi mất.
Đi, không về nữa.
Và ta sẽ nhớ.
No comments:
Post a Comment