Monday, December 14, 2009

Đông.

Đến kì nghỉ đông rồi, vậy là thêm một năm nữa trôi qua. Mà sao ta thấy mình vẫn vậy, còn đứng yên giữa đống thổn thức. Nhìn lại khoảng đường đã đi qua, đâu đó thoáng chút bẽ bàng. Ngày nào còn đứng bên ai đó, nhìn nhau, mỉm cười, và yêu. Ngày nào cũng thật xa mà cũng thật gần, khi ta đến bên nhau, và rồi chia xa. Im lặng, và nhớ.

Một chút rạn vỡ dậy lên trong cõi nhớ mà từ lâu tưởng chừng như đã vụt khỏi tầm tay. Dang tay ra ôm lấy một khoảng không để rồi nhận biết rằng họ đã không còn ở đó. Xin cho một chút yên bình về. Im lặng, và khóc.

Có lẽ trong thương đau, ta tìm thấy sự tha thứ. Và đâu đó trong thoáng giây, vết nứt trở nên đẹp đến dịu kì. Gió mùa đông làm tê đôi bàn tay, hơi thở ngày xưa nay đã sưởi ấm một bàn tay khác. Im lặng, và lạnh.

Dẫu biết ngày xưa giờ đã là vô nghĩa. Nhưng đâu đó giữa những sự vô tâm và lời nói dối, có một chút gì đó được quá khứ giữ lại. Đôi khi lại tự tạo cho mình một khối hình và đặt tên nó là hiện tại, để rồi ta tự áp đặt bạn thân trong cái khái niệm vốn dĩ đã là hoang tưởng ấy. Im lặng, và mơ.

Và ta không còn yêu mùa đông nữa. Bởi lẽ cái lạnh chỉ làm cho ta biết thêm rằng mình cần hơi ấm của con người đến thế nào. Những bông tuyết chỉ làm cho ta nhớ thêm rằng những nụ hôn ngày xưa tràng đầy yêu thương đến thế nào. Và những đôi tình nhân trên phố chỉ làm ta hiểu thêm rằng những cảm xúc hôm nao làm cho ta đau đớn đến thế nào. Im lặng, và chơi vơi.

Mùa đông đã quay về, sao tôi còn nhớ ai..
Làm sao để quên, hỡi mùa đông buồn tênh...?

1 comment:

Bhelion said...

i miss your english posts lol