Wednesday, May 26, 2010

Chỉ nghe tim nức nở...

Hai năm, ru đời nhau bằng những câu nói và tiếng cười. Cũng hai năm, xâu xé nhau bằng những nỗi đau trong im lặng. Thật sự thì cũng không biết cái gì đã trói buộc hai đứa lại với nhau, những lời hứa treo hờ nơi khoé môi, hay là những nụ cười giã tạo để che dấu những đau xót nơi đáy lòng? Tự hỏi hai đứa đã đem đến nhau được những gì ngoài những tiếng nấc ngẹn ngào và những sự dày vò mỏi mệt. Mình ráng đi bên đời nhau mong tìm lại được ngày xưa khi chưa có hoài nghi, khi cảm giác lúc bên nhau còn là những niềm vui thật sự.

Buổi chiều rũ xuống trên công viên, nơi hai đứa đã từng đi qua, nơi chứa đậy biết bao nhiêu là kĩ niệm, bao nhiêu nụ cười và giọt nước mắt. Con nắng nhỏ lần bị giấu đi trong khoảng trời đầy mây. Thấy mất đi một chút gì đó rất quen thuộc, một chút gì đó từ lâu không còn là của mình. Ừh, có lẽ đến lúc mình phải đi. Quay lưng, chợt nghe tim nức nở...

2 comments:

quyên said...

Đọc nghe buồn quá Ta. Là nỗi đau cũ trỗi dậy hay nỗi đau mới?

Ta said...

cu roi chi...