Để một ngày em chợt nhận ra rằng mình đã thôi không cần nhau. Không có cuộc chia ly nào mà không buồn--biết rằng mình sẽ thôi không đợi nhau nữa. Hai đứa thì cũng đã hai phương trời cách biệt. Cũng chẳng còn cần nhau nữa, và sẽ chẳng nhìn nhau một lần nữa.
Một cái ôm, và một nụ hôn của một đêm mùa hạ. Rồi em lại ra đi, theo cách mà em đã từng ra đi. Em không muốn là người bị bỏ lại--bởi thế nên em bỏ anh lại trong quá khứ của mình. Cuộc tình quý giá nhưng mong manh; đẹp nhưng chơi vơi. Và từ nay rồi mọi thứ sẽ khác. Em sẽ thay đổi và anh cũng sẽ thay đổi.
Mình cũng sẽ quên nhau đi dưới những vết lấp của những cuộc tình sau; những ngày bên khung của sổ sẽ là những khoảng trời bình yên giữa thế giới không nhau. Mùa xuân sẽ theo về trên những cánh đồng hoang tím, và những trang trại rượu nho. Em sẽ theo về những miền đất mới, từng bước chân hạnh phúc sẽ là từng bước chân quên anh.
Em sẽ cảm nhận những thứ nhỏ nhất trong cuộc đời, và em sẽ lấp kín chỗ chỗ trống trong tim em--nơi mà đã từng là chỗ chỉ riêng anh--với những cuộc vui mới, những hành trình mới.
Em sẽ vui, không phải cho anh, mà là cho em. Bởi lẽ đối với em, em có một mục đích lớn hơn là trở thành hạnh phúc của một ai khác. Mặt trời trong em không là anh. Em rồi sẽ có những người tình mới; và em sẽ sống một theo một cách mà anh sẽ không bao giờ cảm nhận được.
Ngày hôm nay dừng chân trên phố Princeton. Trường đại học cổ kính, mang một vẻ đẹp tìm ẩn. Những bức tường phủ đầy những dây ivy, những khu vườn nở rộ những bông hoa đầy màu sắc mùa xuân, smoked salmon trên đĩa egg benedict cùng với những ly Mimosas--em vui. Em mỉm cười với một cái gì đó rất mới. Trong em, không còn là anh nữa, mà là tương lai, là một ngày mới tràng trề ánh sáng và hy vọng.
Bắt đầu một cuộc sống mới, ở một vùng trời mới, nhưng có những thứ sẽ không bao giờ thay đổi. Em sẽ vẫn luôn nhớ về anh, em sẽ vẫn luôn yêu anh--nhưng nhớ và yêu theo một cách rất khác, nhớ và yêu không với sự đợi chờ và mong mỏi, nhưng với sự chấp nhận rằng mọi thứ không thể nào khác được, với sự thật rằng muôn đời ta sẽ không thuộc về nhau.
Có lẽ bước ra khỏi cuộc đời nhau là món quà tốt đẹp nhất anh có thể tặng cho em.
"Từng giọt sương khuya hoen đôi mắt biết,
Sau khi chia tay, hôn nhau một lần vội vã..."
Có lẽ đã đến lúc phải thôi sống trong quá khứ. Kỷ niệm đẹp đến đâu thì vẫn là quá mong manh để có thể nung náu những hoài bảo quá lớn lao. Lặng lẽ ra đi một ngày mưa mùa hè. Có chăng đây là điểm dừng của một cuộc tình lỡ?
Nhớ lắm những buổi chiều dạo trên khuôn viên trường đại học, nhớ lắm ly chai latte thơm phứt giữa quán cafe quen thuộc nơi góc phố nhỏ... Sớm hay muộn thì cũng phải chấp nhận rằng ta không phải là của nhau. Cuộc đời đã quá bao dung cho chúng ta đến được với nhau, dẫu là trong phút chốc, như hai người khách lữ hành, dừng chân ở hai bến khác nhau, kẻ ở lại, còn người bước tiếp.