Sunday, March 18, 2012

Sans Titre

Chuyến xe chạy vút qua miền ngoại ô miền bắc nước Pháp, rong ruổi như một kẻ phiêu du quên mất đường về. Những cánh đồng lùa mì trái mùa nâu lên một vẻ tuyệt vọng, như là oán trách thời gian.

Ta chợt nhìn lại mình, không khác gì một người lang thang, soải bước trên nhưng còng xích của quá khứ. Phía xa là con đường tình buồn, nằm dài trên những vùng hoang kí ức. Để rồi từ đó vẫn tương tư. Từng mùa yêu dấu được lấp đầy bởi những tháng ngày chờ mong. Thời vàng son của hai đứa đã thôi không còn long lanh, có chăng chỉ còn lại cho nhau những lời hứa muộn, lỡ làm rớt lại khi đang vội vàng quay lưng.

Ta bắt đầu hiểu rằng đây là điêm bắt đầu của một chuỗi ngày thật khác, dưới một khung trời mới. Để những yêu thương thôi không còn là vô vọng, và để những kí ức xưa thôi không còn day dứt, mà thay vào đó là một tình yêu trọn vẹn, dào dạt đủ để có thể ôm lấy luôn cả những kỉ niệm ngày xưa.

Thôi thì hai đứa hãy cứ tiếp tục làm những kẻ rong chơi, tiếp tục ra đi đến những miền xa thế giới. Và hãy nhớ về nhau, nhưng nhớ không bằng đau thương và oàn trách, mà hãy nhớ nhau bằng tình yêu và hy vọng.

Này là vô vàng yêu thương, những yêu thương cuối cùng...

1 comment:

quyên said...

Em, vẫn hoang hoải nhưng không buồn lụy như những gì em đã viết. Nếu chữ nghĩa mang theo tâm trạng, chị nhận thấy sự chính chắn. :)