Friday, April 10, 2009

Kí ức

J đến bên đời thật nhẹ. Và J cũng ra đi thật nhẹ. Nhưng những thứ J để lại, không có gì là nhẹ nhàng cả. Nhiều lúc T tự hỏi mình đã làm cái gì sai, để nhưng khoảng khắc đẹp nhất mà hai đứa có chỉ tồn tại trong thoáng giây, và rồi tan biến như thể chúng chưa bao giờ xảy ra.

Nhiều lúc T mong những khoảng khắc ấy được dài hơn một chút, sâu hơn một chút, và rồi khi mơ ước như vậy, T lại tự gửi bản thân vào vùng sau kí ức. Kí ức, nơi T có thể tìm cho mình một chút ấm áp nào đó, và cũng đồng thời là nơi cho T những khoảng khắc đau đớn nhất.

T biết, chuyện xảy ra không phải lỗi của ai cả, không phải T, cũng không phải J, chỉ là số phận? Đôi khi T thật sự muốn mình quay trở về như ngày xưa, khi mình mới gặp nhau, quen nhau, khi tụi mình còn là bạn bè. Đôi lúc T không biết mình đúng hay sai khi đã đánh chấp cái tình bạn đó để đổi lấy một vài khoảng khắc ấm áp, để rồi J lại ra đi, và để rồi chúng mình không thể quay lại ngày xưa nữa.

T đã nói là không cho phép bản thân mình buồn về J nữa rồi, nhưng hôm nay, T chợt về thăm lại kí ức ngày xưa, và một chút gì đó trong T lại nhói lên.

Tại sao một kí ức đẹp đến vậy lại có thể đau đớn đến như thế?

4 comments:

Bhelion said...

how much longer are you gonna hold onto this and suffer? what are you gonna do next year?....

Ta said...

hey,
it's NOT bothering me anymore. I've already let it go.
just because i'm writing about it doesn't mean that i still care. because i don't.

Bhelion said...

as long as you say so...

Ta said...

did you even understand what i wrote though? it's in vietnamese... i didn't know you can read vietnamese.