Sunday, December 20, 2009

“They had built up a defective and asymmetrical friendship, made up of long absences and much silence, a clean and empty space to which both could come back to breathe when the walls of the school became too close for them to ignore the feeling of suffocation."
It's been a difficult night. I haven't cried like this in a very long time. I suddenly miss you so much. I'm not sure if I'm okay with the way things ended between us. You were just quiet, just like every other time we got in an argument.

I'm sick and tired of hanging by the side of your life. I guess it doesn't matter how hard I try, I will never be a part of it; I will never be someone that you truly care about. Two years is a long time and I'm not sure how I could even make it that long. The next few days will be hard.

I honestly don't know what the point was, but I liked having you in my life. Maybe I built up, on my own, this illusion that you care about me, that you enjoy having my company, and that I mean more to you than just a mediocre friend. I'm not even sure why I fight so hard to get your attention--maybe because those feelings are still there? Sometimes I really honestly wish I never fell for you. It hurts. I know you're happy, and I wish for you nothing less.

I hope you'll have a good life ahead of you. I'm done fighting to be a part of it--friendship was never supposed to be this difficult anyways.

Wednesday, December 16, 2009

Vô Tình.

Vô tình ta gặp nhau, trên dòng đời vội vã,
Vô tình ta gặp nhau, một khoảng trời thật xa,
Nỗi vô tình nào níu kéo đời nhau....

Rồi thì với ấy, ta chẳng là gì cả. Mình chưa bao giờ thuộc về nhau, và sẽ không. Phải, trong một khoảng khắc nọ, hai đứa đã ở bên nhau, hỉu nhau, và ôm lấy nhau. Nhưng khoảng khắc chỉ trong thoáng giây rồi vụt tắt, để lại trong ta một miền kí ức ngổn ngang. Ta chìm trong cõi vắng của riêng mình, của những ngày tưởng chừng như đã rất xa kia.

Ừ, thì đó cũng chỉ là một sự vô tình thôi, mà sao thấy bản thân một chút gì đó thiệc thòi. Dư âm đã thôi vọng lại trong vũ khúc của những giấc mơ. Một bóng giáng, một giọng nói, một kiểu cách, tất cả đều hòa tan vào trong một khoảng trời xám đặc. Tiếng nhạc hòa tấu cao vút lên, để rồi đụng phải nóc phòng trống hoang, và lại rơi xuống--cũng như tôi, bước lên một niềm hạnh phúc mỏng manh, trong thoáng giây, để rồi một lúc nào đó, cuối người xuống và thấy mình đang khóc.

Rồi ngày kia qua phố, ta sẽ lại nhìn nhau như hai người xa lạ...

Monday, December 14, 2009

Đông.

Đến kì nghỉ đông rồi, vậy là thêm một năm nữa trôi qua. Mà sao ta thấy mình vẫn vậy, còn đứng yên giữa đống thổn thức. Nhìn lại khoảng đường đã đi qua, đâu đó thoáng chút bẽ bàng. Ngày nào còn đứng bên ai đó, nhìn nhau, mỉm cười, và yêu. Ngày nào cũng thật xa mà cũng thật gần, khi ta đến bên nhau, và rồi chia xa. Im lặng, và nhớ.

Một chút rạn vỡ dậy lên trong cõi nhớ mà từ lâu tưởng chừng như đã vụt khỏi tầm tay. Dang tay ra ôm lấy một khoảng không để rồi nhận biết rằng họ đã không còn ở đó. Xin cho một chút yên bình về. Im lặng, và khóc.

Có lẽ trong thương đau, ta tìm thấy sự tha thứ. Và đâu đó trong thoáng giây, vết nứt trở nên đẹp đến dịu kì. Gió mùa đông làm tê đôi bàn tay, hơi thở ngày xưa nay đã sưởi ấm một bàn tay khác. Im lặng, và lạnh.

Dẫu biết ngày xưa giờ đã là vô nghĩa. Nhưng đâu đó giữa những sự vô tâm và lời nói dối, có một chút gì đó được quá khứ giữ lại. Đôi khi lại tự tạo cho mình một khối hình và đặt tên nó là hiện tại, để rồi ta tự áp đặt bạn thân trong cái khái niệm vốn dĩ đã là hoang tưởng ấy. Im lặng, và mơ.

Và ta không còn yêu mùa đông nữa. Bởi lẽ cái lạnh chỉ làm cho ta biết thêm rằng mình cần hơi ấm của con người đến thế nào. Những bông tuyết chỉ làm cho ta nhớ thêm rằng những nụ hôn ngày xưa tràng đầy yêu thương đến thế nào. Và những đôi tình nhân trên phố chỉ làm ta hiểu thêm rằng những cảm xúc hôm nao làm cho ta đau đớn đến thế nào. Im lặng, và chơi vơi.

Mùa đông đã quay về, sao tôi còn nhớ ai..
Làm sao để quên, hỡi mùa đông buồn tênh...?

Wednesday, December 2, 2009

Đi.

Buổi trưa mùa đông, mưa phùn.

Gặp người bạn thân ở quán cà phê nơi góc đường. Mưa lất phất tạt vào cửa sổ. Ngồi sát bức tường. Quán hôm nay đông người. Ly chai latte thơm hơn mọi khi. Ngồi tán dóc về những kỉ niệm cũ, những câu chuyện thời xửa thời xưa. Và rồi ta nhớ một người mà đã lâu tưởng là chẳng còn yêu.

Rồi lại đi bộ một mình, mưa cũng còn lất phất, hơi lạnh. Khuôn viên trường đại học hôm nay vắng người. Vẵng lặng thế mà lại hay. Ngẫm nghĩ một mình, chuyện gì đã qua, thì đã qua, không cố níu kéo lại nữa. Quá khứ đã gậm nhấm bản thân suốt một khoảng thời gian dài rồi.

Cây đã trụi hết lá. Tháng 12, tháng để yêu và để nhớ.
Tháng của nhiều niềm hạnh phúc lẫn khổ đau.
Bước dong vòng những con đồi--những ngọn đồi phủ lá vàng, ướt nước mưa, những con đường đen lên một nỗi nhớ tưởng chừng như dài vô tận. Ngày hôm nay, ta vơi mình, để cho sự đau đớn và nhung nhớ làm kẻ thẳng cuộc. Và ta vùi đầu trong nỗi trống vắng, da diết.

Một lúc nào đó thức dậy, cuộn tròn trong chăn.
Và nhớ.

Ngày kia, ai đó sẽ đi mất.
Đi, không về nữa.
Và ta sẽ nhớ.