Saturday, October 17, 2009

Biển của mình.

"Họ sống với biển của mình lâu đến nỗi, lúc cần tìm người, họ hoàn toàn mất dấu tích của nhau."
Biển của tôi là một chuỗi kí ức, khi mỏng manh, hoặc dày cộm; khi hạnh phúc, hoặc đớn đau. Biển của tôi ẩn giấu một sự cô đơn mà ít có ai hiểu.

Biển của tôi là một khung trời thuộc về ậy Tôi nhớ, hai đứa đều thích biển, nhiều lắm. Tôi thì yêu sự dịu dàng, ôm ấp của biển; còn ấy thích nhất vẻ bí ẩn của biển -- to lớn và không-thể-hiểu-hết.

Có lẽ biển của hai đứa khác nhau nhiều quá--thêm một lí do để ta không thuộc về nhau. Biển của ấy là những chuyến đi chơi xa, những cuộc chơi thâu đêm, những buổi chiều hẹn hò với ai kia, những bữa ăn tối với họ, và cả những giấc ngủ bên họ. Còn biển của tôi lại là những giấc mơ về ấy, những buổi chiều lang thang đi tìm mùa thu, những đêm mưa một mình trong quán cafe cùng một quyển tiểu thuyết hay, những khi chạy bộ thật xa để không còn nhớ về ấy--dù là chỉ trong chốc lát, và những giọt nước mắt ru tôi vào giấc ngủ.
"Chờ người không tới, vẫn chờ..."
Không thành là vậy, không thuộc về nhau là vậy, tôi vẫn yêu và vẫn đợi. Mình không nợ nhau gì, có lắm cũng chỉ là vài cuộc hẹn và đôi ba bữa ăn. Không trách gì nhau, và cũng chẳng trách thời gian được; đơn giản là vậy, mà con tim đôi khi vẫn nhói lên, tưởng chừng như sắp vỡ. Nước mắt lạnh khô đi giữa căn phòng máy lạnh chạy hết công suất.

Tôi thích cái lạnh, nó làm mọi thứ đơ lại, rét dậy, và phần nào đó ngất đi. Tôi muốn mình run lên vì lạnh chứ không phải vì mình đang khóc. Tôi khóc, ngất đi, và trở về biển của mình, của những giấc-mơ-không-bao-giờ-đến, của những viên đá đen mang tên kí ức, của một tình yêu thật chung thuỷ-dẫu là không thành, của những tàn phai trong những thứ đẹp nhất, và của một vũ trụ màu xám.

Tôi yêu biển của mình, bởi vì ở nơi ấy tôi đã tìm thấy một chút thấu hiểu. Ngoài biển ra, ấy có lẽ là kẻ duy nhất hiểu được tôi--và hình như vì thế mà tôi yêu ấy.

Ừ, tôi sẽ không sao đâu, ai mà không một lần khóc?

Thôi, ngủ ngon.

Je t'aime beaucoup

Sunday, October 4, 2009

Đừng Trách.

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn,
Có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng,
Nên đừng trách…

Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách.

Tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp;

Tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất;

Tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc;

Tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực;

Bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…


Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa.

Tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ;

Thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?

Thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ

Thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió

Rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố,

Chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…


Đừng trách.


Khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong,

Mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn.

Nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được,

Chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất.

Tuyệt đối không tin vào những bất trắc,

Cho đến khi…


Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi,

Mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng;

Con người ấy không hề giống như ta vẫn biết.

Trái tim ấy không hề giống như trái tim ta--nằm bình yên trong ngực.

Và ta quặn đau…


Đừng trách.


Nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu.

Khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác,

Nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước,

Nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước,

Nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết

Phải một lần được gieo xuống

Trong gió mưa…


Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa.

Làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng?

Ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận,

Nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác,

Như một niềm vui…


Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?


-NPV


Nỗi cô đơn, cái mà được gọi là vực sâu cần thiết kia, sâu hơn ta đã từng tưởng.
Không muốn chĩ đứng bên đời mà nhìn người mình yêu thương vui bên người khác.
Có lẽ vẫn chưa học được bài học của sự bao dung.

Đôi khi những giọt nước mắt rơi trong đêm, và những miếng vỡ của trái tim--tất cả đều không có nghĩa gì.
Đôi khi con người ta quá cứng đầu và quyết không chịu chấp nhận sự thật.

Nhưng mà đâu phải lỗi của ai.
Giá mà ấy tàn nhẫn với mình một lần, thì mọi thứ đã dễ hơn nhiều rồi.
Giá mà ta không thể hiểu được ấy.

Ừh, vẫn không trách đâu.
Ừh, thì cho cùng, mình cũng chĩ là những kẻ trú mưa thôi mà, phải không?